Nói thiệt, em ngán anh đến tận cổ rồi chồng ạ, giờ em chỉ muốn ngoại tình thôi!


Cưới được 3 năm, mới có với nhau 1 mặt con, mà em đã than thở: “Em chán, nhiều lúc chỉ muốn ngoại tình!”. Anh biết vì sao không? Cũng phải, ngày yêu nhau, chồng em bảnh bao, ga lăng bao nhiêu, bây giờ cưới nhau về, anh ấy đơn giản chỉ là một gã đàn ông sống cùng nhà. Ở nhà thì ăn mặc lôi thôi lếch thếch, lại chẳng biết sạch bẩn là gì. Ngày trước chau chuốt bao nhiêu, giờ úi xùi bấy nhiêu, chỉ khi nào đi ra đường mới gào lên: “Vợ ơi, ủi cho anh bộ đồ”. Không hiểu sao không tự ủi, mà lại phải kêu vợ. Việc gì cũng đến tay vợ. Ngày còn yêu (tức chưa cưới, chứ không hẳn bây giờ đã hết yêu), người đàn ông ấy chiều em hết nước hết cái. Anh ấy cư xử nhẹ nhàng với em, nhẫn nhịn và chịu đựng em như nhịn cơm sống. Em thích gì là anh chiều ngay tắp lự. Bây giờ anh chỉ là gã đàn ông bình thường thôi với tất cả những thói hư tật xấu mà không cần che đậy gì. Đã thế, chuyện chiều vợ là chuyện xưa rồi, đã “tuyệt chủng” từ khi em sinh đứa con đầu lòng.

Ngày còn yêu, em nào biết anh ấy cũng lười vô đối. Em chỉ thấy khi nào ghé thăm nhà, phòng anh cũng sạch như lau như li, giường chiếu thơm tho, quần áo treo ngay ngắn phẳng lì trong tủ. Thế mà bây giờ, anh ấy hết giờ làm là trở về nhà xem tivi, nằm gác chân đọc báo. Quần áo khô không thèm dọn, huống chi đến ủi. Cơm nước đã có vợ lo, anh chỉ chờ vợ gọi xuống ăn cơm. Nếu vợ càm ràm, anh ấy lại tính đến hướng thuê người giúp việc. Không phải em kỹ tính hay không ưa gì người giúp việc, mà là em không muốn có người lạ trong nhà mình, mất tự do.

Nhiều khi em chỉ muốn ngoại tình, với người đàn ông trước đây em muốn lấy làm chồng

Ngày còn yêu, anh ngày nào cũng nói yêu em không chán. Thỉnh thoảng, anh lại chở em đến một nơi lãng mạn và giữ bí mật rất kỹ, chỉ để em vui. Lần nào gặp nhau cũng ôm không rời, hôn nhau đắm đuối. Thế mà bây giờ anh chỉ ôm khi anh “cần”, hôn thì hiếm hoi, lời yêu vỗ cánh bay xa. Thi thoảng, em thèm muốn những giây phút lãng mạn vợ chồng như ngày yêu nhau. Thi thoảng, em thèm nghe lời yêu, thèm một cái ôm xiết. Em nghĩ, chắc khi gặp một ai đó lãng mạn với mình như anh ngày xưa, chắc em sẽ “đổ” mất!

Em cũng nhớ người đàn ông của em ngày xưa, bất kể việc gì cũng xắn tay áo làm cùng em, cho em vui, cho em đỡ mệt. 3 năm trôi qua, người đàn ông của em đã không còn bên em nữa. Kệ em chăm con, kệ em làm những công việc lặt nhắt không tên rất đàn bà để vun vén gia đình nhỏ. Anh chỉ biết đến công việc của anh thôi, không còn nghĩ đến vợ anh cũng có công việc riêng phải làm bên cạnh rất nhiều việc lặt vặt trong gia đình cần anh phụ một tay.

Người đàn ông của em đâu rồi? Người mà đã thủ thỉ bên tai em sẽ yêu em suốt cuộc đời, không lấy được em thì anh “quy y”; người mà rong ruổi cùng em suốt chặng đường dài chỉ để chắc chắn em an toàn khi có anh bên cạnh; người mà chỉ nói lời yêu thương mật ngọt chứ chưa bao giờ nặng lời; người chỉ cần nhìn thấy em vui và khỏe mạnh là anh cảm thấy hạnh phúc? Anh đã đâu rồi?

Nhiều khi buồn vì cô đơn trong gia đình, em chỉ muốn được ngoại tình. Em mơ ước được ngoại tình với người đàn ông ngày xưa đã khiến tim em thổn thức; người đã cùng em nặn lên một hình hài thiên thần bé bỏng đáng yêu. Em thèm lắm cảm giác được là phụ nữ, là phái yếu, phái đẹp, yêu và được yêu.

Giá như chúng ta không là chồng, mà chỉ là “tình nhân”!

Theo WTT

 


Chia sẻ cho bạn bè!

0
60.8k shares

Facebook Comments