Con gái bị mất tích khi đi du học 5 năm sau tìm được con nhờ cuốn sách


Tưởng như đã mất con nơi xứ người, nhưng gia đình bất ngờ được đoàn tụ nhờ cuốn sách kỷ niệm bố tặng trước lúc lên đường đi du học.

Đi gần hết con dốc bên kia của cuộc đời, từng tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Nam nhiều năm, từng bị địch bắt và tù đày, nhưng bản thân chưa bao giờ biết run sợ và rơi nước mắt. Thế nhưng, ở thời bình người cha già này đã từng phải nếm trải tuyệt vọng, bế tắc vì cô con gái út đột ngột mất tích.
Mòn mỏi đi tìm người con mất tích khi du học

Ông Lâm Văn Bảng (76 tuổi), hiện đang là Giám đốc Bảo tàng Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt và tù đày ở thôn Nam Quất, (Nam Triều, Phú Xuyên, Hà Nội) và có 3 người con giỏi giang, trong đó thành tích nổi trội nhất là con gái út tên Lâm Thị Thanh Huyền (40 tuổi).

Thanh Huyền thi vào trường Đại học Quốc gia Hà Nội với số điểm cao khiến bố mẹ tự hào. Sau 2 năm học ở Đại học Quốc gia Hà Nội, năm 1999, Thanh Huyền quyết định sang Úc du học. Việc đi du học thời đó với nhiều người trở thành một điều vĩ đại, ông Bảng và vợ cũng hết sức tự hào với cô con gái của mình. Trước ngày bay, món quà được ông chuẩn bị để tặng con gái là cuốn sách Gương nhân quả với lời tựa được ông đích thân ghi kèm: “Chúc con gái Lâm Thị Thanh Huyền của bố thành công trên đường đời”, phía dưới ký tên: “Bang” thay vì tên Bảng, kèm theo số điện thoại bàn của gia đình.

Hình ảnh vợ chồng ông Bảng và người con gái bị thất lạc.

Khi mới sang xứ người, dù nghe điện thoại con nói cuộc sống xa nhà đầy rẫy khó khăn, thương con ông Bảng vẫn động viên cố gắng vượt qua. Nhưng bẵng đi 1 tháng, 2 tháng, ông bặt tin con. Lo âu, ruột gan nóng như lửa đốt, ông lần theo địa chỉ con gái gửi về liên lạc nhưng như mò kim đáy bể.

Từ đấy hai vợ chồng già cạn kiệt niềm hy vọng sau một chuỗi ngày dài mong ngóng tin con. Ngày này qua tháng khác, ông và vợ thay phiên nhau túc trực bên máy điện thoại. Chỉ cần có tiếng chuông reo, tim họ lại đập liên hồi nhưng đặt máy xuống, nước mắt lại ùa về:

“Bao đêm tôi thức trắng, suy nghĩ xem con ở nơi đâu? Tôi nhờ các mối quan hệ trong và ngoài nước dò la. Bất cứ ai có bạn bè, người thân học tập, sinh sống bên đó tôi đều gửi ảnh và tên tuổi con sang với niềm tin mãnh liệt, họ sẽ tìm được con cho mình” – Người cha già thương nhớ con bồi hồi kể.

Cuộc trùng phùng nhờ quyển sách cũ

5 năm biến mất bên xứ người không lý do, không tung tích, bố mẹ ngày đêm đau đáu nỗi nhớ thương con nhưng chẳng ai ngờ con gái lại ở Cầu Giấy (Hà Nội), cách nhà chỉ vài chục km. Chỉ có điều, chị bị mất trí nhớ, toàn bộ ký ức cũ về gia đình, bố mẹ hoàn toàn mất sạch.

Những ngày sống tại Hà Nội với trí nhớ rỗng tuếch, chị Huyền làm đủ nghề mưu sinh. Ban đầu, chị rửa bát thuê cho các quán ăn, bán bánh mỳ rong, tối đến vào chùa xin tá túc. Về sau Huyền thuê được nhà trọ sinh sống và bán sách cũ lề đường. Lúc rảnh rỗi, chị Huyền thường mang sách báo cũ ra đọc. Những kiến thức trong đầu dần dần quay về, chị ngấu nghiến đọc hết cả sạp sách cũ.

Cận Tết Nguyên đán 2005, mọi người trong xóm trọ về quê gần hết. Một đêm trằn trọc mãi không ngủ được, chị Huyền ngồi dậy lấy quyển sách trong tập sách cũ mới mua hồi chiều ra đọc. Quyển sách có tựa đề: “Gương nhân quả”.

Lần giở trang bìa, chị giật mình khi thấy trong đó có kẹp chứng minh thư mang tên Lâm Thị Thanh Huyền sinh năm 1979. Điều khó lý giải là cô gái trong ảnh có khuôn mặt giống mình như tạc. Ngoài ra, trên quyển sách còn có dòng chữ cùng số điện thoại của người tên Bang. Tò mò xen lẫn ám ảnh với những gì vừa phát hiện được, chiều hôm sau, chị Huyền đánh bạo gọi điện đến số điện thoại đó.

Người nhấc máy phía đầu dây là bà Nguyễn Thị Lan – vợ ông Bảng. Nghe cô gái nào đó hỏi thăm người tên Bang, bà cho biết, không có ai tên như vậy và dập máy. Không nản lòng, chị Huyền tiếp tục gọi nhiều cuộc điện thoại tiếp theo. Đến lần thứ 3, như có linh tính, ông Bảng chạy đến nghe máy và như lặng người với giọng nói quen thuộc, cô gái rụt rè nói: “Con bị thất lạc gia đình, con muốn hỏi đây có phải nhà bác Bang không ạ? Nhà mình có ai tên Huyền không bác?”.

Nhận được cuộc điện thoại đặc biệt, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng ông người cha khắc khổ: “Huyền phải không con? Bố đây, bố là Bảng không phải Bang. Con đang ở đâu, bố đến đón”.

Đêm hôm đó, theo địa chỉ chị Huyền cung cấp, ông Bảng cùng cô con gái cả bắt taxi lên Hà Nội. Trước khi đi, ông mang theo quyển album ảnh kỷ niệm của gia đình. Giây phút trùng phùng, chị Huyền không nhận ra bố đẻ, vẫn xưng hô bác – cháu đầy xa cách. Còn người cha thì như vỡ òa vì hạnh phúc. Sau bao tháng ngày tìm con, tưởng như đã cạn kiệt hy vọng không ngờ trước mắt ông lúc này là cô con gái út bằng xương, bằng thịt.

Khi được ông Bảng đưa quyển album gia đình, kể lại những mốc thời gian chụp ảnh cùng các câu chuyện gia đình, chị Huyền mới can đảm theo ông về Phú Xuyên. Từ đây, những bí ẩn về sự mất tích kỳ lạ và quãng thời gian lưu lạc của chị dần được hé mở.

Thật may mắn cho gia đình ông Bảng, không ngờ chỉ nhờ một cuốn sách tặng con mà gia đình có thể đoàn tụ sau bao năm “bặt vô âm tín”. Tuy nhiên điều khiến người người tò mò là lý do gì khiến Huyền phải chịu nhiều trắc trở và chuyện gì đã đến với cô trong thời gian lưu lạc trời Úc? Đừng bỏ lỡ phần tiếp theo của câu chuyện này nhé!

Bạn nghĩ sao về câu chuyện hy hữu này? Đừng quên chia sẻ cùng Oh!man nhé!

Nguồn ảnh: Internet

Theo Oh!man

 


Chia sẻ cho bạn bè!

0

Facebook Comments