Ngày tái hôn, con trai em cứ ôm chân em khóc. Mẹ anh bế lên dỗ dành: ‘Ôi cháu nội của bà’


“Nín đi, mẹ Hương không bỏ con đâu. Đi nào, để bà bế lên xe về nhà bà với mẹ nhé. Từ nay cháu sẽ là cháu nội của bà”.

Giây phút anh ngỏ lời cầu hôn là lúc hạnh phúc trong em vỡ òa. Song cũng chính khoảnh khắc ấy, em lại thấy hoang mang vô độ. Bởi con em nó mới 4 tuổi, em thật sự không muốn làm tổn thương nó thêm lần nữa.

Cách đây 8 năm, em háo hức bước vào cuộc hôn cùng mối tình đầu của mình với không biết bao nhiêu hi vọng, dự định cho tương lai. Chúng em yêu nhau, chính xác hơn là em yêu kẻ đó tới chết đi sống lại dù rằng em biết sau lưng em hắn đò đưa qua lại với đủ hạng đàn bà khác. Cứ nghĩ hôn nhân sẽ giúp hắn sống có trách nhiệm mà thay đổi. Tiếc rằng đó lại chỉ là suy nghĩ non dại của riêng mình em. Chứ bản chất con người của hắn là bất di bất dịch.

Cưới được vài tháng em phát hiện hắn ăn nằm với ả đồng nghiệp cùng cơ quan. Khóc lóc, vật vã đánh ghen đủ kiểu. Hắn thề thốt hứa hẹn rằng sẽ bỏ thế nhưng lúc con em chào đời thì cũng là lúc ả kia nhắn tin thông báo có thai với hắn. Không níu kéo thêm, em quyết định đặt dấu chấm hết, coi như cuộc hôn nhân ấy chỉ là 1 câu chuyện buồn.

Sau ly hôn, em không còn dám tin vào hai chữ ‘đàn ông’, một mình ở vậy nuôi con. Cho tới mùa hè năm ngoái, trong 1 chuyến đi công tác Đà Nẵng, em gặp anh – người đàn ông tử tế nhất trong cuộc đời em biết. Anh hơn em 5 tuổi, chưa lập gia đình, nhưng chững chạc, từng trải và tâm lý.

Ban đầu em cũng chỉ coi anh như 1 người bạn tâm giao, bởi không hiểu sao nói chuyện cùng anh em thấy lòng thật nhẹ nhõm, cảm giác cởi bỏ được tất cả gánh nặng trong lòng. Anh biết động viên, an ủi mà khích lệ em rất nhiều.

9 tháng quen nhau, anh chính thức ngỏ lời cầu hôn. Lúc ấy em bối rối lắm, song anh bảo:

Ảnh minh họa

“Anh muốn là người làm lành mọi vết thương trong lòng em. Chỉ cần em cho anh cơ hội”.

Cõi lòng tưởng chừng đã chết của em một lần nữa xốn xang trở lại. Vậy nhưng đúng với những gì em lo ngại, hôm theo anh về ra mắt gia đình, em đã gặp phải sự phản đối gay gắt của mẹ anh:

“Bác không có ý chê trách gì con người cháu, chỉ là thật sự hai đứa không hợp nhau. Dù gì Nam nhà bác là trai chưa vợ, còn cháu đã từng 1 lần đò, còn có con riêng nữa. Bác không muốn con trai bác có cuộc hôn nhân phức tạp như vậy”.

Hi vọng lại sụp đổ trong tích tắc, em muốn bỏ cuộc, nhưng anh thì không:

“Cuộc sống của anh, anh tự định đoạt. Mẹ có thể có ý kiến tham gia nhưng không phải là người quyết định. Xin em hãy tin anh”.

Cũng chẳng hiểu anh thuyết phục gia đình thế nào mà cuối cùng bố mẹ anh cũng đồng ý cho tụi em cưới. Có điều trong suốt những ngày chuẩn bị cho hôn lễ, mỗi lần gặp em mẹ anh không lấy gì làm niềm nở. Tất nhiên, chuyện này em cũng đâu dám oán trách được bà.

Ngày cưới càng đến gần, lòng em càng canh cánh về con trai mình. Anh nói, bước đầu cứ để thằng nhỏ ở lại bên nhà ngoại như hiện tại, đợi 1 thời gian ngắn, anh sắp xếp chỗ ăn ở cho đoàng hoàng rồi sẽ đưa em về quê đón con lên thành phố sống cùng. Anh hứa đi hứa lại như thế và em cũng tin. Nhưng thật tâm em vẫn không muốn rời xa con chút nào.

Cuối cùng ngày cưới cũng tới, cả sáng ấy nhìn em mặc váy cô dâu, con trai cứ sụt sùi bám tay mẹ:

“Mẹ cho con đi cùng mẹ nhé. Con muốn ở cùng mẹ”.

Cúi xuống lau nước mắt cho con, song chính 2 má em lại đẫm nước. Tới giờ rước dâu, nhìn mẹ ra xe con em khóc ngằn ngặt gọi:

“Mẹ ơi,… đừng để con một mình…”

Lòng em đau như xé nhưng vẫn phải gạt nước mắt bước đi. Mẹ anh đứng bên ngoái lại nhìn thằng bé một lát, đôi hàng lông mày chau lại rồi bà đi thẳng về phía con em:

“Nín đi, mẹ Hương không bỏ con đâu. Đi nào, để bà bế lên xe về nhà bà với mẹ nhé. Từ nay cháu sẽ là cháu nội của bà”.

Cả đám đống đưa mắt nhìn bà. Tất cả nín lặng gật đầu nhìn nhau.

Bà bế con bế lên xe rồi đặt vào lòng em.

“Con bế thằng nhỏ tí cho nó đỡ tủi. Lúc nào mỏi tay thì đưa sang mẹ bế cho”.

Câu nói của bà làm em rơi nước mắt. Thật sự từ ngày gặp, bà chưa từng nói một câu chấp nhận em, nhưng hành động của bà lúc ấy đã nói lên tất cả. 30 tuổi đầu, lúc nào cũng nghĩ mình số hẩm hiu, vậy nhưng hôm nay em thật sự thấy ông trời đúng là không tuyệt tình với em, người vẫn cho em tình yêu, cho em hi vọng và đặc biệt, cho em được làm dâu của một người mẹ chồng giàu tình cảm như bà.Như vậy với em là quá đủ.

Theo WTT


Chia sẻ cho bạn bè!

0

Facebook Comments