Thứ Ba, 6 Tháng Mười Hai,2022

Bài Mới

Không mong các bạn cảm thông, tôi chỉ mong các bạn hãy đọc những dòng hồi ký dưới đây để biết được quá khứ đầy tội lỗi của kẻ khốn nạn này… (Phần 6)

Chương 17

Cái đầu đen tối của tôi bắt đầu lên kế hoạch và rình rập chờ thời cơ. Không quá khó với một thằng học chuyên tóan suốt 3 năm cấp 3 để biết được ngày đèn đỏ của em bởi e hay đau lưng và đau bụng râm ran ở 1,2 ngày đầu tiên. Tôi thường giúp e xoa lưng để vợi bớt đi cơn đau nên tôi nắm rõ điều này. Đèn đỏ của e thường kéo dài 5-7 ngày thế nên tôi cộng thêm 10 đến 15 ngày vào tôi có được khoảng thời gian rụng trứng của e rơi vào từ 15-22 ngày kể từ ngày có kinh. Vẫn là 1 khoảng thời gian quá dài để đóan biết được ngày rụng trứng. Tôi dùng thêm biện pháp loại trừ bằng cách trong khoảng thời gian 15-22 ngày kể từ khi có kinh tôi hay đưa em đi chơi những chỗ vắng vẻ để âu yếm, để khám phá em. Và tôi nhận thấy em tỏ ra rất phấn khích vào khoảng 17-19 ngày kể từ khi có kinh. Em dễ dàng để tay tôi đi chu du trên cơ thể em, chiếc lưỡi em cuốn vào lưỡi tôi đầy mạy bạo và khao khát, bàn tay em luồn hẳn vào chiếc áo của tôi mà vuốt ve bầu ngực tôi, người em nóng ran lên nhanh chóng trước những cái vuốt ve của tôi. Tôi đã cho tay mình xâm nhập được khắp cơ thể em và cảm nhận được những lần cứng người lại vì những cơn co thắt của em.

Song song với việc tìm hiểu ngày rụng trứng, tôi dẫn em về nhà ra mắt bố mẹ. Ngày dẫn em về tôi cũng nói trước với bố mẹ nên 2 ông bà ở nhà cả, mẹ tôi thì mua sẵn đồ ăn nhưng không làm vội chờ tôi dẫn em đến rồi mới làm. Em đến nhà trong bộ váy nho nhã và lịch sự không quá kín để làm người đối diện có cảm giác nghiêm trang mà cũng không quá hở để người ta tưởng mình phóng khóang. Tóc em cặp gọn gàng sau lưng, bờ môi cất giọng trong trẻo đầy lễ phép chào bố mẹ tôi, bô tôi mới gật gù e đã xắn tay lăn vào bếp với mẹ tôi chuẩn bị các món và tíu tít trò truyện như thân từ bao giờ. “Đúng là người của quần chúng! Đi đâu cũng hòa vào được” tôi tự bảo mình rồi kệ e với mẹ lên gác bật nhạc nằm dài. Chẳng mấy chốc bữa cơm của mẹ và em chuẩn bị đã xong xuôi, nhìn bữa cơm tươm tất bố tôi gật gù khen 2 bác cháu nấu giỏi còn tôi thì đế vào “Thế này là làm dâu được rồi mẹ nhỉ?” mẹ lườm tôi còn em thì mặt đỏ như gấc cúi xuống ngượng ngùng. Cả nhà rôm rả ăn uống nói chuyện, em tíu tít với bố mẹ tôi còn tôi chăm chăm vào ăn thi thoảng chỉ ngước lên phân trần những tội mà em kể với bố mẹ tôi. Bữa ăn kết thúc mẹ cũng bảo tôi đưa e đi chơi không hết mất buổi tối bát đĩa để mẹ rửa nhưng e đã nhanh nhảu “Dạ bác cứ để đấy! Để cháu dọn rửa! Anh ấy chỉ thix đi chơi điện tử chứ thix gì đưa cháu đi chơi” rồi không chờ mẹ tôi nói thêm e lại xắn tay xông vào dọn rửa tươm tất không quên gọt túi cam em mang đến ra mời bố mẹ tôi. Bố mẹ tôi hài lòng ra mặt mẹ thì cứ quát tôi không đưa em đi chơi đi suốt ngày điện tử điện teo cái gì. Tôi ngán ngẩm “Khéo hôm nay là mình ra mắt ấy chứ chẳng phải em! Toàn bị soi mói quát tháo”.

Rồi chúng tôi cũng ra khỏi nhà lượn trên những con phố sáng đèn, em vòng tay qua eo tôi hai áp má vào lưng tôi(em mặc váy nên ngồi bắt chéo chân)”Bố mẹ anh dễ tính và tâm lí nhỉ” tôi đáp trêu “Tâm lí dễ tính gì có mà e khéo quá nên bố mẹ a qúy, đến thằng con quy’ tử còn quát cho ầm ầm” em cong bờ môi “Có mà do anh hư thì có! Nói chuyện với mẹ mới biết a ở nhà là hư lắm đấy!” tôi hì hì cười “Con hư là tại mẹ! tí anh về bảo mẹ e nói thế! Chắc mẹ a sẽ càng qúy em hơn” em nhéo mạnh vào mạng sườn “Này! Thích đùa kiểu đấy hả! Định để em không dám ló mặt đến nhà anh nữa hả” rồi vòng tay ôm chặt lấy tôi hơn khe khẽ hát. Tôi đưa em lên tràng tiền ăn kem mua cho e vài cuốn sách rồi ra lăng bác xem hạ cờ. Em đứng nghiêm trang bên cạnh tôi cất tiếng hát theo điệu nhạc “Đêm nay trên đường hành quân ra mặt trận, đường trường ta bước tiến bước theo con đường của bác…” đôi mắt long lanh nhìn theo những bóng áo trắng đang duyệt binh đến gần. Tôi cũng đứng im nhìn theo chiếc lá cờ đỏ đang hạ dần xuống. Trên đường đi về em lại ôm tôi áp má vào lưng và khe khẽ nói “Hôm nay e vui lắm a ạ! Em thấy mình hạnh phúc!” tôi trêu em “Làm dâu xem còn hạnh phúc không! A cho giặt giũ, lau nhà quét dọn cả tháng tha hồ mà hạnh phúc” em lại cấu tôi “Ai cho phép anh cứ làm người ta mất hứng thế hả! không thèm nói chuyện nữa”

Nói đến đây thì cổng nhà e cũng đã thấp thóang hiện ra, tôi dừng xe cho em xuống không quên đặt lên môi em một nụ hôn thật dài với lời nói thì thầm “Anh yêu em”, em hạnh phúc đôi má đỏ bừng cũng khẽ thì thào “Em cũng yêu anh” rồi chạy vào nhà để vang lại tiếng cười khúc khích tràn đầy hạnh phúc. Bóng em khuất rồi tôi mới nở nụ cười đắc thắng “Vậy là ổn rồi! Bước tiếp theo để em quen thuộc với ngôi nhà và gia đình tôi đã xong” tôi chỉ cần lựa đúng ngày và làm em mất cảnh giác thì em sẽ thuộc về tôi mãi mãi mãi mãi. Tôi phóng đi như một bóng ma trên đường, bóng tối lặng lẽ bao trùm lên con đường về nhà của tôi nhưng dường như nó không thể tối hơn cái đầu óc tôi bây giờ được.

Vào một buổi sáng thứ năm tôi uể oải vươn mình tỉnh giấc trong tiếng đồng hồ báo thức đầu giường reo vang. Với tay tắt đồng hồ, vào nhà wc đánh răng rửa mặt, thay quần áo sửa soạn qua nhà đón em rồi cùng đi học(từ ngày có xe tôi đón e và đưa em đi học về). Mẹ đã đi làm bố đi công tác mấy hôm chưa về nên nhà vắng hoe, dắt con bọ ngựa ra để đi học vô tình liếc lên cuốn lịch tôi giật mình khi nhìn thấy cái dấu đỏ chói tôi đánh ở góc lịch. “Suyt quên hôm nay là ngày “nhạy cảm” của em” tôi tự bảo mình rồi dắt vội xe vào nhà thay lại quần áo ngủ rồi leo lên giường ngủ tiếp. Chẳng mấy chốc tiếng chuông điện thoại đã reo vang, chắc mẩm là e không thấy tôi đến đón nên lo lắng gọi điện tôi cố để cái giọng mình thật mệt mỏi nhấc máy “alo”, giọng e lo lắng bên đầu dây “Anh bị sao thế! Không đi học ah!” tôi cố bịa lời trong cái giọng không thể yếu ớt hơn “Anh thấy mệt quá! Người cứ bải hoải! Họng đắng ngắt chẳng hiểu bị sao”, em hốt hoảng “Chết! hay anh bị cảm rồi! cặp nhiệt độ chưa? Ăn gì chưa? Uống thuốc chưa..” và một lọat câu hỏi quan tâm khác mà tôi không thể nhớ hết được vì tôi chỉ trả lời 1 câu duy nhất “Chưa”. Em tiếp lời “Anh nghỉ đi một tí, xuống nhà ăn tạm cái gì với cặp nhiệt độ trước đi nhé! Lát em kiểm tra xong sẽ xin phép về sớm rồi qua với anh! Chắc lại cảm rồi! Cứ phong phanh cho lắm vào” rồi em cúp máy. Tôi cúp máy nở nụ cười khóai chí “Vậy là xong rồi! Bây giờ chuẩn bị kịch bản cho phần tiếp theo”. Kéo lại rèm che kín phòng, lấy cốc nước với vỏ thuốc để sẵn đầu giường không quên kèm theo cái cặp nhiệt độ, chưa hài lòng tôi còn dán thêm 2 miếng salopas vào thái dương. Soi lại vào gương tự hài lòng với bộ dạng bệnh tật của mình tôi xuống nhà ăn sáng rồi bật tivi xem phim trong lúc chờ em đến.

Bộ phim tình cảm sướt mướt đang chiếu dở thì tiếng chuông cửa nhà vang lên, tắt vội cái ti vi bật người khỏi sa lông tôi bước đi trong bộ dạng không thể thểu não hơn ra mở cửa. Em đứng ngòai khuôn mặt đầy lo lắng, mái tóc bết lại vì mồ hôi, hơi thở gấp gáp vì phải đạp xe hết tốc lực, chiếc áo phông e mặc cũng lấm tấm mồ hôi làm tôi cũng thấy hơi áy náy. Em chạy vội vào sờ tay lên trán tôi “oh mát đấy chứ! Chắc không bị sốt” tôi liếm môi “chắc do anh vừa uống hạ sốt” em dắt xe vào kéo vội cánh cửa sợ gió lùa làm tôi ốm lại “Anh lên phòng nằm đi để e pha nước cam với nấu cháo cho”. Tôi bước xiêu vẹo lên phòng trong giọng nói đầy lo lắng của em “Đi cẩn thận! Thanh niên gì mà dễ ốm thế”.

Tôi vào phòng nằm vắt tay lên trán suy tính các bước tiếp theo “Em cứ lo lắng chăm bẵm thế này thì tinh thần đâu mà “chiến” bây giờ” đang nằm vắt óc thì em đã bước vào phòng trên tay là tô cháo hành ngào ngạt. Nhìn bát cháo hành mà tôi ngán ngẩm nghĩ “Trước chí phèo “chén” thị nở rồi mới chén cháo, còn mình giờ thì phải ăn cháo mà còn chưa rõ ăn xong có được ăn gì nữa không”. Bát cháo nóng bỏng mồm mà e cứ ép tôi ăn nóng thì mới ra mồ hôi nhanh khỏi ốm, cố gắng mãi cũng xong cái bát cháo hành nóng bỏng miệng. Chưa kịp thở tôi đã thấy e đưa cốc nước cam to uỵch bắt tôi uống hết. Lại há mồm dốc sức uống cho hết cốc nước cam thấy nước cam sao hôm nay đắng thế. Chưa hết em còn đưa cho tôi mấy viên thuốc bắt uống khiến tôi phải chối đây đẩy bảo em là thuốc vừa uống rồi vỏ thuốc còn trên bàn kia kìa em mới tha cho tôi. Xong xuôi e dọn dẹp mọi thứ rồi ra cửa định kéo rèm làm tôi phải bật dậy nhanh hơn cả người khỏe “Đừng đừng! anh sợ gió lắm, với lại đang sốt để nắng vào người nó dễ ốm lại lắm” em mới thôi.

E vào giường ngồi bên mép giường lấy khăn mặt ướt lau trán cho tôi, rồi với tay lấy cái cặp nhiệt độ đưa vào miệng tôi. 5’ sau e lấy ra nhìn ngó rồi bảo “Anh hạ sốt rồi đấy! A nằm nghỉ đi chiều là khỏe rồi! E về đây” nhưng đời nào tôi để em cho về khi đã dày công đến thế tôi níu tay em lại “Ở lại đây với anh đi! Nhỡ trưa sốt lại a biết kêu ai! Sốt kiểu này a sợ sốt lại lắm” em lưỡng lự 1 lúc rồi cũng gật đàu ngồi lại bên mép giường. Để đôi chân thon thả trong chiếc quần jean lên giường người tựa vào thành giường e nâng đầu cho tôi gối vào chiếc đùi êm ái mềm mại rồi vuốt tóc tôi “Thế anh ngủ đi! E ngồi đây theo dõi anh vậy”. Tôi giả vờ nhắm mắt được 15’ rồi mở mắt nói “Em nằm xuống cạnh anh đi! Anh muốn ôm em ngủ cơ, gối kiểu này em vừa mỏi đùi mà a cũng đau cổ lắm” rồi không chờ e nói gì tôi đưa cái gối cho em rồi kéo em nằm xuống bên mình. Em nằm xuống bên cạnh tôi hơi ngượng ngập và ngại ngùng khiến tôi phải dùng tài ăn nói pha trò rồi thủ thỉ vào tai em thi thoảng là hôn nhẹ lên chiếc má bầu bĩnh e mới quen dần và nằm sát vào người tôi, nghiêng người tay vòng qua ngực mà ôm tôi.

Tôi luồn tay vào lưng em ôm nhẹ rồi gãi lên chiếc lưng mịn màng phẳng phiu của em, cùng với những lời thủ thỉ vào tai e chẳng mấy chốc e đã chìm sâu trong giấc ngủ, tôi để e ngủ say rồi luồn tay qua lưng bật cái khóa áo nịt ngực của em ra, sau đấy tôi lại luồn nhẹ xuống chiếc quần jean e đang mặc mở sẵn cúc và kéo chiếc khóa quần đủ để lộ ra cái quần lót hồng hồng xinh xinh đang ôm lấy chiếc mu nhỏ nhắn căng phồng. Mọi thứ đã chuẩn bị xong tôi nằm im ngắm em ngủ. Bờ môi nhỏ nhắn khép hờ vào nhau, cánh mũi nhỏ phập phồng theo hơi thở, đôi mắt cương nghị đã khép chặt đằng sau cặp kính cận. Tôi với tay tháo chiếc kính cận rồi để trên đầu giường. Những sợi tóc mai bay lòa xòa trên chiếc má bầu bĩnh. Trông e dịu dàng quá, nết na quá, nhìn em tôi như thấy mình không xứng đáng với vẻ đẹp thánh thiện ấy. Nhưng đã đến đây tôi biết mình không thể dừng lại được, chờ cho e ngủ thêm 30’ nữa tôi mới bắt đầu vuốt bàn tay run run lên má em, áp chiếc môi mình vào môi em. Em đã bắt đầu tỉnh lại hơi mở đôi mắt dại dại vì đeo kính nhiều nhưng vẫn toát lên vẻ cương nghị cất giọng còn ngái ngủ “Mấy giờ rồi anh! Anh đỡ mệt chưa” tôi không trả lời mà áp luôn bờ môi thô ráp của mình vào đôi môi chin mọng như chùm dâu ấy. Chiếc lưỡi luồn qua kẽ răng trắng như ngọc của em cuốn lấy cái lưỡi mềm mại nho nhỏ.

Em hơi ú ớ nhưng rồi cũng hòa vào nụ hôn của tôi, bàn tay em ôm chặt lấy tôi để đẩy chiếc lưỡi xinh xắn vào sâu trong miệng tôi như muốn đáp trả, chiếc lưỡi tôi rời khỏi cái miệng nhỏ nhắn của em tìm đến tai em thì thào “Anh yêu em! Em là của anh”, em rên lên tiếng nho nhỏ rồi run rẩy khi chiếc lưỡi tôi trượt dần từ mang tai xuống cổ em xóay mạnh vào làn da em. Em cong người và tôi cảm nhận cơ thể e đang nóng bừng lên “Một dấu hiệu tốt” tôi thầm nghĩ.

Tôi bắt đầu cho đôi bàn tay đi thám hiểm khắp cơ thể nõn nà trinh nguyên của em. Chiếc lưỡi và bàn tay tôi cứ phối hợp với nhau nhịp nhàng lúc chậm rãi từ từ làm em đê mê khi mạnh mẽ và ào ạt khiến em phấn khích và chẳng mấy chốc em đã không còn mảnh vải nào trên người trước mắt tôi.

Thấy em đã để mặc cái cảm xúc dẫn lối và để cho cái lí trí rắn rỏi hàng ngày lạc lối trong những tiếng rên ngắt quãng. Tôi tự thu xếp cho mình rồi trườn lên phía trên người em, ghé chiếc lưỡi nóng hổi vào tai em thì thầm “Em là của anh nhé! Để anh yêu em nhé!”. Em mở đôi mắt đam mê trên khuôn mặt đẹp dịu dàng và nết na rồi cất giọng run run trong trẻo “Vâng ạ”. Và nhắm mắt lại như sẵn sàng chịu đựng.

Ngắm kỹ khuôn mặt em một lần nữa trước khi xâm nhập, đột nhiên tôi thấy sao em đẹp thánh thiện đến thế, e dịu dang nết na và yêu tôi thế, e vất vả bỏ học đến đây trong cái nắng gay gắt, còn tôi thì giả ốm nằm điều hòa để mặc e lo lắng đến bần thần cả người. Tôi bỗng thấy mình bỉ ổi quá, lần đầu tiên từ ngày tôi lạc lối tôi nhận ra mình đối xử quá tồi tệ với em. Tôi chỉ biết đòi hỏi mà chưa làm gì cho em cả. Giờ đây em lại gật đầu để tôi lấy đi thứ qúy giá nhất của đời con gái trong sự sắp xếp đầy toan tính chứ không phải trong tình yêu. Tôi nhận thấy mình đang chuẩn bị cho sự chiếm đọat chứ không phải yêu em. Lần đầu tiên và cũng có lẽ là duy nhất trong suốt thời gian yêu em tôi có một việc làm có y’ nghĩa với em, tôi dừng lại. Cơ thể nóng bừng vì ham muốn của tôi chợt nguội dần. Còn tôi, tôi ôm chặt lấy em thì thầm vào tai em những câu nói thật lòng đầu tiên trong cả ngày hôm nay “Anh yêu em! Anh sẽ giữ gìn cho em! Anh sẽ chờ em đến ngày mình cưới”. Em mở mắt nhìn tôi, từ ngạc nhiên ngỡ ngàn rồi e nở nụ cười hạnh phúc vòng tay nhỏ nhắn ôm lấy tôi và nước mắt e lăn khẽ trên bờ má có lẽ vì cảm động và hạnh phúc. Và suốt thời gian sau này tuy tôi hối hận về mọi thứ nhưng chưa bao giờ tôi hối hận về ngày hôm đấy. Nó có lẽ là điểm sáng duy nhất trong cuộc đời đen tối của tôi……

Chương 18

Trời cuối thu chuyển qua màu tai tái, những hàng cây dọc theo con đường trong trường lay mình trước những cơn gió thu xào xạc. Từng chiếc lá úa màu rời cành bay lả tả trong không khí buông mình xuống đường, xuống hành lang của các cửa lớp rồi xuống những mái tôn của các khu nhà gửi xe nhuộm cho nó một màu xám xịt. Cũng có những chiếc lá bay xa thật xa theo cơn gió vượt ra khỏi cổng trường nhè nhẹ buông mình xuống mấy quán cóc gần trường nằm san sát bên bờ sông đen kịt.

Một chiếc lá như thế đang hạ cánh dần xuống 1 cái quán cóc nhỏ bỗng một bày tay thô ráp vươn ra chụp lấy khiến nó nát vụn “Hôm nay tóm được 5 cái như này rồi! chiều quất con lô 05 thôi” một giọng nói kèm khói thuốc phả ra vang lên. “Phải đấy “sếp” thả 50 điểm đi để tối a em ra ngõ thái thịnh giải sầu tí! Tháng này đen quá rồi” tiếng nhao nhao của mấy anh chàng ngồi gần đấy hướng về anh chàng vừa vò nát chiếc lá.

Anh chàng đấy trông khá điển trai, chiếc áo phông cọc tay tối màu bó sát người tôn lên cái vẻ vạm vỡ, khuôn mặt sáng sủa thông minh nhưng ánh mắt có gì đấy hơi gian dối, mặc chiếc quần bò xám với đôi dầy nike trắng xóa, miệng phì phèo điếu ba số thi thoảng phả ra những hình tròn rồi mỉm cười đầy tự mãn. Tôi đấy! vừa trốn 2 tiết cuối ra ngồi với đám cá biệt ở lớp, những kẻ cũng có xe đẹp, ăn chơi có số má và quan trọng là chúng nó tôn tôi làm sếp của nhóm. Vì sao vậy? vì tôi chẳng kém cạnh về mảng ăn chơi so với bọn nó nếu không muốn nói là có phần hơn vì chi mạnh tay! Vì tôi có vẻ ngòai ăn đứt chúng nó! Vì tôi có người yêu nổi tiếng ở khóa dưới! Và vì thi thoảng tôi ghi vài chục điểm lô chẳng buồn xem trúng hay trượt quẳng luôn cho chúng nó đọ, được thì vác tiền đi ăn chơi tụ tập không được thì chúng nó cũng chẳng mất gì.

Làm người tốt đúng là khó thật nhưng để thành kẻ ăn chơi và được nể phục trong lớp thì chẳng có gì là khó! Với cái xe mới cóng hôm vào năm học mới và một lọat phụ kiện trên người kèm với lời mời tất cả anh em trong lớp ai có thời gian ra quán làm một bữa hòanh tráng, ánh mắt bạn bè trong lớp dành cho tôi đã khác hẳn. Kẻ nể phục, kẻ trố mắt, có kẻ ái ngại không dám lại gần dù mới năm học trước còn sát cánh điện tử và đá bóng bên nhau. Những chiếc xe đạp cà tang không còn đạp cạnh tôi cười đùa được bởi tốc độ của con bọ ngựa của tôi và cũng bởi tốc độ biến đổi con người của tôi. Thay vào đấy là những chiếc xe ngang cấp hoặc thấp hơn 1 tí sát cánh bên tôi cùng đánh võng lượn lách, bình phẩm những đứa con gái trên đường bằng những lời lẽ thô tục rồi cùng nhau cất những tiếng cười khả ố dứoi ánh mắt khó chịu của người bị trêu ghẹo.

Hòa mình vào được với bọn nó tôi cũng phải thay đổi nhiều, tôi đã biết đến thuốc lá, biết đến rượu tây, biết đến những tay vịn trong quán karaoke với ánh đèn mở ảo. Tất nhiên những cái thói quen đấy phải duy trì bằng tiền và tiền, không thể ngửa tay xin bố mẹ mãi vì lí do xin đã cạn, tôi chuyển qua lấy trộm tiền của bố mẹ. Ban đầu là lục ví lấy 1 vài trăm nghìn nhưng sau mẹ tôi kêu ca là hay mất tiền vặt tôi cũng chẳng dám làm nữa. Tôi tìm những mánh khóe khác để lấy được nhiều hơn. Ở nhà tôi khách đến xin xỏ nhờ vả bố mẹ tôi rất nhiều, kẻ xin được giảm tội để miễn án(bố tôi làm an ninh), kẻ muốn được quyết toán công trình nhanh hơn để không đọng vốn(mẹ tôi kế toán trưởng của một công ty xây dựng) mỗi lần như thế họ đều có quà và phong bì. Bố mẹ tôi để gọn vào 1 chỗ trong phòng khi nào đi ngủ mới kiểm, tôi lợi dụng khoảng thời gian trước khi bố mẹ ngủ lẻn vào phòng mở phong bì ra rút ruột, cái nào 1 triệu tôi rút 500k, cái nào 10 triệu tôi rút 2 triệu. Sau này tôi cũng chẳng buồn rút mà nhìn phong bì ước lượng tiền rồi thay hẳn bằng 1 cái khác của mình bỏ tiền sẵn vào rồi tráo luôn cho nhanh.

Có tiền dễ dàng nên tôi vung tay còn dễ hơn cả lấy tiền trong ánh mắt nể phục của bọn bạn, tôi nhanh chóng được bọn nó tôn làm sếp sòng của nhóm. Đổi lại tôi được bọn nó cho biết những chỗ ăn chơi, những chỗ nào nhiều gái đẹp, các mánh khóe tán gái dùng tiền, phân biệt gái làng chơi với những e thỏ non mới ra đồng. Tôi biết đến những tay vịn chân dàn mien man, biết dúi tiền bo vào những bầu ngực căng phồng nhựa sống của các cô gái mắt xanh mỏ đỏ. Nhưng tôi vẫn chỉ dừng lại ở chữ biết, tôi vẫn giữ được cho mình cái đầu tỉnh táo để không quá lao vào những cuộc ăn chơi trác táng với nguyên tắc riêng của mình “Không qua đêm” “Không quá đà” “Không sex với gái nhà hàng”, tôi vẫn thủy chung ngụp lặn trên cơ thể của Hồng, lả lướt bàn tay chu du trên cơ thể của em mặc dù bàn tay tôi cũng lả lướt trên cơ thể không biết bao nhiêu cô gái khác nhưng chỉ có em làm tôi thấy mình có cảm hứng.

Tôi biết vận dụng giữa đồng tiền, khả năng nói chuyện dí dỏm thông minh với khuôn mặt đầy nam tính để tán tỉnh bông đùa những cô gái nhưng cũng chỉ dừng lại ở chỗ gieo vào lòng người ta 1 cái gì đó để người ta nhớ mình, để mình được thần tượng, được ngưỡng mộ như một ngôi sao mới nổi.

Tiếng chuông reo hết giờ như cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, hớp nốt ngụm trà đá trong chiếc cốc thủy tinh cáu bẩn, tôi vứt lại vài tờ bạc 100k cho bọn bạn “Bọn mày trả tiền với ghi lô 05 nhé! Tao ra đón con vẹo đã” những cánh tay khẳng khiu với vội ra tranh nhau lấy tiền “Sếp cứ đi đi, để đáy bọn này lo! Tối trúng thì bọn tao alo cho”, tôi không buồn đáp lời khoác chiếc áo khoác da đen lên người rồi ra với con bọ ngựa đang dựng gần đấy. Con FX giờ đã được trang trí xanh đỏ khắp mình như một gã giang hồ với các vết hình xăm trổ, rút cuốn vở trắng quăn tít cài sau lưng vứt vào côp xe tôi nhai vội chiếc kẹo cao su để phi tang mùi thuốc lá, rồ ga phóng về phía lớp em.

Chuông reo đã lâu mà mãi chưa thấy bóng em đâu tôi bắt đầu bực tức và khó chịu. 10’, 20’ rồi 30’ khi tôi bắt đầu không chịu nổi mới thấy bóng e hớt hải chạy từ lớp ra, chưa kịp thanh minh tôi đã quát ầm lên “Làm cái gì mà lâu thế? Hôm nào cũng bắt người ta chờ thế này ah? Lần sau tự đi mà về nhé!” em khững người lại mặt buồn xo giải thích “Em xin lỗi! tại e có việc với cán sự lớp…” “Suốt ngày lớp với trường đòan với đội có việc thì cũng chạy ra đây bảo anh 1 câu rồi hãy vào chứ, bắt chờ thế này ah” tôi cắt ngang lời. Em chỉ biết cúi đàu xin lỗi thêm mấy câu rồi lên xe vòng đoi tay thon thả ôm nhẹ lấy ngang eo tôi.

Phóng như bay trên đường mặt tôi vẫn sa sầm vì giận dỗi em phải ôm tôi, cù tôi rồi nịnh nọt đủ kiểu tôi mới nguôi ngoai mà nói chuyện bình thường lại với em. Từ cái ngày tôi cao thượng với em đã khiến em càng yêu càng bi lụy tôi hơn, trong mắt em tôi bây giờ là người tuyệt vời nhất người đã vượt qua được cái ham muốn xác thịt để thể hiện tình yêu đích thực. Em thủ thỉ “Anh ơi! Hôm nay qua chỗ cái Loan nhé! Hnay sinh nhật nó mà nó muốn cả anh cùng đi đấy” Loan là bạn thân thời cấp 3 của em học ở 1 trường thuộc khối xã hội, thi thoảng Loan sang nhà em chơi tôi cũng có gặp, tuy không xinh như em nhưng nhìn cũng khá duyên. Tôi lưỡng lự “Sang trường đấy cơ ah! Thế có đông không! Đông người quá mà toàn con gái cũng ngại lắm” em cười giòn tan “Anh mà cũng nhát gái thế cơ ah! Chỉ có hơn 10 đứa bạn cả trai và gái thôi anh yên tâm”. Để em đi trời tối và cũng hơi xa nên tôi không an tâm với lại dạo này tôi cũng thích tiếp xúc với con gái để trêu ghẹo nên gật đầu đồng ý’.

Chiều tối ăn cơm xong tôi chọn bộ ưng ‎y’ nhất leo lên con bọ ngựa rồi phóng đến nhà em, xe đỗ ở cổng nhìn đồng hồ đã 7h30 tôi cất tiếng gọi. Tiếng gọi chưa dứt đã thấy em ăn mặc gọn gang mang theo gói quà chạy ra, chắc e sợ tôi chờ lâu nên mặc sẵn ngồi chờ tôi gọi. Tôi bật cuời “Đúng giờ gớm nhỉ? Khéo tối nay mưa em mang theo cái áo mưa hộ anh nhé”, e bĩu môi len lên xe rồi cấu nhẹ một cái “Trêu này! Chỉ thế là nhanh! Đi đi anh không muộn”. Tôi rạp mình phóng đi trong tiếng gió vù vù bên tai, em nhắm tịt mắt ôm chặt lấy tôi thét lên “Từ từ thôi anh” nhưng tôi vẫn phóng đi như gió. Đến nơi e mới hòan hồn mở mắt kêu ầm lên “lần sau đi từ từ thôi a! em sợ lắm”, chúng tôi bước vào phòng trọ của Loan, căn phòng tầm 20m2 lợp mái tôn trần làm xốp để chống nóng, mọi người đang quân quần ngồi thành vòng tròn giữa nhà, ở giữa vòng là một chiếc bánh sinh nhật trắng muốt cắm những chiếc nến xanh đỏ đủ màu. Xung quanh là một lọat các đĩa hạt dưa, hoa quả, bánh kẹo. Loan nhìn thấy tôi và em bước vào liền hớn hở “Khiếp vợ chồng nhà này lâu thế! Chờ dài cả cổ đúng là cán bộ có khác vip thật” em dúi món quà vào tay Loan nói vài câu chúc rồi kéo tôi ngồi xuống bên cạnh.

Loan bắt đầu giới thiệu tôi và em với mọi người, lúc này tôi mới để y’ quan sát bạn Loan đa số là con gái vì Loan học ở trường thuộc khối xã hội, ai cũng ăn mặc hết sức điệu đà và bắt mắt. Mỗi người có vẻ đẹp riêng biệt nhưng tóm lại khá là xinh “Đúng là khối xã hội có khác! Con gái nhiều và đẹp thật” tôi tự nhủ.

Bữa tiệc sinh nhật nhanh chóng mở màn, mọi người cười nói rôm rả. Ngồi giữa cả tá con gái xinh đẹp tôi thấy ngứa ngáy bởi hàng ngày trêu ghẹo con gái đã quen miệng nên tôi bắt đầu cất lời pha trò tán tỉnh những cô bạn của Loan. Những tiếng cười trong trẻo vang lên liên tục, những câu khen ngợi tôi vui tính dễ thương làm tôi càng hứng chí trổ tài ăn nói tán tỉnh và nhiêu khi còn buông những câu quá lố khiến Loan ngỡ ngàng và em thì giận tím mặt. Tôi lại không để y’ đến thái độ của em và Loan vẫn say sưa tròng ghẹo những bóng hồng xinh đẹp ngồi bên cạnh hoặc đối diện tôi mặc cho e thi thoảng cấu vào đùi. Mãi cho đến khi e đứng dậy xin phép Loan về và quay cái mặt sa sầm xuống bảo tôi đến giờ về tôi mới luyến tiếc đứng dậy chào mọi người không quên buông lại vài câu trêu ghẹo vớt vát.

Lên xe về nhà tôi đi chầm chậm để em bớt sợ, thấy em chỉ im lặng không nói gì bàn tay nhỏ nhắn không ôm tôi như mọi lần tôi liền cất giọng hơi khó chịu hỏi “Em làm sao thế! Có việc gì mà im như thóc vậy?”. Câu hỏi của tôi như giọt nước làm tràn ly, e nói gần như quát với tôi một tràng dài “Anh còn hỏi làm sao ah? Anh xem cái thái độ của anh trong bữa sinh nhật ra làm sao? Nhìn anh có giống thằng hề không” tôi tái mặt quát lại “Anh làm gì sai mà e nói anh thế” em vẫn cao giọng quát “Còn làm sao ah! Anh trêu trọc bạn Loan theo cái kiểu tán tỉnh rẻ tiền thế ah! Anh coi như không có em ở đấy hay sao thế! Em bấm vào người anh anh cũng kệ! Loan nó nhìn em ái ngại cho em mà anh cũng không hay là sao! Anh học ở đâu cái kiểu ghẹo gái rẻ tiền thế! Hay là anh coi em như đứa nào đi nhờ anh đến đấy chứ không phải người yêu anh” và một lọat các từ giẫn dữ khác của em. Tôi cũng giận điên người mà vặc lại em, vừa đi vừa quay lại hai đứa cãi nhau nảy nửa không ai nhịn ai.

Mải cãi nhau vô tình đến đèn đỏ tôi phanh chậm xe tông nhẹ vào một chiếc xe máy khác ở trên, một đoi trai gái quay lại lườm chúng tôi “Đi kiểu gì thế” em vội vàng cất giọng “Dạ em xin lỗi ạ! Tại em nhìn thấy đèn đỏ muộn quá” rồi quay sang “Anh đi đứng cẩn thận tông vào người ta kìa” tôi chưa kịp nói gì thì thằng con trai ở trên đã nói vọng lại “Lần sau mở to mắt ra mà nhìn nhé!” và cũng là lúc đèn xanh nên nó phóng đi.

Một thằng chuyên gây gổ trên đường như tôi, lại đang cãi nhau với em vì cái lí do mà e đổ riệt cho tôi là rẻ tiền, là trăng hoa giờ lại thêm cái câu “mở to mắt ra mà nhìn” của một kẻ nhìn qua còn thấp bé hơn tôi chỉ được cái mặt dữ dằn hơn một tí khiến tôi như hóa dại. Tôi im lặng không đáp lời em rú mạnh con FX phóng theo. Chẳng mấy chốc tôi đuổi kịp chiếc xe phía trước, không nói không rằng tôi ép xe nó vào lề, chờ xe dừng lại tôi xuống xe tiến đền gần hỏi “Mày vừa bảo ai mở to mắt ra” em sợ hãi kéo tay tôi lại nhưng tôi đã gạt tay em ra xẵng giọng “Bỏ ra”. Thằng đối diện tôi cũng không vừa đáp “Tông xe phải người ta rồi còn định làm gì! Muốn đánh nhau ah?” Tôi không nói thêm câu nào nữa, tôi xông vào đấm, đá, lên gối, tát… miệng tôi tuôn ra những từ ngữ mà dân đầu đường xó chợ cũng phải thua. Bất kỳ kiểu đánh nào, những lời tục tĩu nào tôi có được tôi đều mang ra trút hận lên kẻ xa lạ đó. Thằng đấy cũng không vừa đánh trả tôi quyết liệt, tôi ăn một cú đạp vào người bắn lại về phía xe của mình, em gần như hóa đá vội giữ chặt lấy tay tôi giọng run lên vì sợ “Đừng anh! Dư..ng lại đi”. Tôi hăng máu lên thì làm gì có ai bảo tôi nghe nữa, tôi hất mạnh tay làm e mất thăng bằng ngã ra đường bật cốp xe lấy chiếc côn sắt bóng lóang quen thuộc lao vào kẻ xa lạ quật túi bụi, những giọt máu của kẻ xa lạ đấy bắn vào áo vào mặt tôi khiến tôi như một sát thủ vừa đội mồ đứng dậy, tôi cứ quật túi bụi trong tiếng gào thét, van xin của em của bạn gái thằng đấy và cho đến khi có 2 người đi đường giữ chặt tay tôi lại và kéo tôi ra xa thì cơn hăng máu của tôi mới lắng xuống.

Nhìn lại tôi thấy em đang quỳ xuống đường hướng về phía tôi mà van xin tôi trong nước mắt mong tôi dừng lại, cánh tay em sứt sát vì ngã ra đường. Nhìn qua bên kia thấy thằng đấy máu me bê bết quần áo rách tươm tả đang cố nhảy qua phía tôi nhưng bị mọi người và bạn gái nó giữ lại. Mấy bác trung niên quát thằng kia lên xe đi tiếp và nhìn tôi lắc đầu ái ngại. Kẻ xa lạ lên xe đi rồi tôi mới bình tĩnh lại nâng em dậy, xé chiếc áo rách tơi tả buộc vào tay cho em nhưng e giật tay ra “Tôi không cần! Anh biến đi” tôi lắp bắp “Sao em nói thế”, em gào lên trong nước mắt “Tôi không ngờ anh là kẻ máu lạnh thế, anh đánh người còn hơn người ta đánh gà đánh chó, miệng a thì tuôn ra những từ ngữ kinh khủng nhất, anh là ai thế, anh là người hay là quỷ vậy! có tí nào con người trong anh nữa không” cơn giận dữ vừa lắng xuống lại bùng lên “Anh cậy mình quần áo là lượt, anh oai hùng, anh đánh người rồi a trêu ghẹo con gái trước cả mặt tôi! Tiéng nói của tôi với anh có còn có ‎y’ nghĩa hay không! Tôi là gì của anh thế”.

Lúc này thì tôi cũng chẳng kiềm chế được tôi lạnh giọng “Phải rồi! cô giỏi giang! Cô tốt đẹp! tôi chỉ là cái bóng bao năm nay bên cạnh cô thôi! Cô chỉ thích kẻ làm nền chứ làm gì thích người chói sáng phải không! Cô ghen tị khi thấy bạn cô yêu quy’ tôi. nói chuyện cười đùa với tôi ah? Thế khi cô đi lên các miền xa lạ với bao nhiêu thằng khác thì sao? Sao cô không hỏi tôi là tôi có thấy cô rẻ tiền không ah! Hay là cô cũng có tình y’ với chúng nó! Làm điều gì mờ ám nên thấy tôi như vậy cô suy bụng ta ra bụng người cô chỉ là…” “Bốp” một cái tát từ đôi bàn tay hàng ngày vẫn ôm ấp tôi, một cái tát của người con gái tôi yêu nó đau về thể xác thì ít mà tâm hồn tôi đau đớn thì nhiều hơn. Bàn tay em run run chỉ vào tôi “Anh nghĩ về tôi thế ah! Sao a không nói ngay từ đầu! Để giờ mới nói ra điều này! Để tôi quá yêu anh rồi anh mới nói! Anh cút ngay đi” tôi tuy có ân hận 1 chút nhưng nó chỉ là thóang qua “Được tôi cút! Tôi nói cho cô biết! từ giờ tôi cũng chẳng bao giờ xuất hiện mà van xin cô làm lành đâu! Cô cũng đừng có điện thoại gửi thư làm gì! Tôi coi như cô đã biết mất khỏi đời tôi! Coi như tôi đã chọn lầm cô” Và tôi rồi ga vụt đi trong tiếng nức nở đầy uất hận của em.

Và từ bữa ấy chúng tôi đã là những kẻ xa lạ như bao kẻ xa lạ khác. Có đôi khi vô tình gặp nhau trên trường tôi chỉ khẽ thả ra những hơi khói thuốc và khoác vai những thằng bạn đi tiếp và để lại những nụ cười mỉa mai sau lưng, mặc em cúi gằm mặt che đôi mắt đỏ hoe đã bắt đầu rớm lệ. Chia tay rồi mà nước mắt e vẫn chưa thể ngừng rơi, những giọt nước mắt do tôi, vì tôi……..

Chương 19

Tiếng chuông reo báo hiệu giờ thi đã hết, vò vụn tờ giấy nháp trắng xóa trong tay tôi nộp bài thi trong tình trạng gần như tờ giấy nháp, khá hơn tí là nó không vò nát và có vài dòng nguệch ngọac. “Thêm một môn nữa vứt đi” tôi chua chát tự nhủ, dãy bàn bên kia mấy thằng trong nhóm hay chơi với tôi đang hỏi nhau lịch thi lại môn này, có lẽ chúng nó cần lịch thi lại cho tất cả các môn thì phải.

Nộp bài xong chuẩn bị ra về thì lớp trưởng thông báo mọi người ở lại chờ 1 lát sắp có điểm thi môn thi trước. Tiếng nhao nhao nộp bài vừa lặng xuống lại rộ lên bàn tán, những câu phỏng đóan về điểm thi không ngớt trên các gương mặt đỏ au, những cái đầu rồi bời vì vò tai bứt tóc. Tôi phả khói thuốc trong cái khoác tay của thằng bạn “Liệu môn sắp biết điểm này mày qua không? Tao thì chắc tạch rồi vừa bị đánh dấu vừa nộp giấy trắng” nó hỏi tôi, đảo đôi mắt qua nhìn thằng bạn, bộ dạng nó hốc hác vì chơi đêm nhiều, cái cổ áo sơ mi đen kịt ẩn hiện sau cái áo khoác vài tháng chưa biết đến giặt là, mấy chiếc răng ố vàng lấp ló đằng sau bờ môi thâm sì vì thâm niên thuốc lá lâu năm, phong cách điển hình của những thằng bạn của tôi. Tôi thờ ơ đáp lời “Cũng chẳng rõ, 5 ăn 5 thua, tao làm bài chán lắm”. Vừa dứt lời thì thằng lớp trưởng cũng mang bảng điểm từ trên khoa về, hơi thở ngứt quãng vì chạy cả đoạn đường dài, ánh mắt nó vô tình chạm phải ánh mắt tôi đang nhìn về phía nó, tôi thóang thấy sự ái ngại và tiếc nuối trong đôi mắt ấy có lẽ nó được dành cho tôi. Chỉ năm trước thôi nó còn là thằng hay đạp chiếc xe cà tàng bên cạnh thôi, sát cánh đá hậu vệ với tôi, thi thoảng làm trận đế chế với nhau. Và cũng chỉ năm trước thôi tôi chẳng quan tâm đến đỗ và trượt đơn giản là điểm của tôi thường trên 7.

Vậy mà bây giờ tôi đang ngồi phả khói thuốc chỉ với suy nghĩ là đỗ hay trượt, thi lại hay không thi lại. Hất hàm bảo thằng bạn “Lên xem đi mày! Xem luôn cho tao đấy! Xem môn này thế nào”, nhấc bày tay khẳng khiu gầy guộc ra khỏi người tôi, thằng bạn lách người giữa đám đông tiến về cái bảng điểm, nó dễ dàng gạt đám đông ra bởi cái bộ dạng bặm trợn và dữ dằn của nó để chạm bàn tay với những móng tay cáu bẩn vào tờ giấy thông báo điểm. Cặp mắt nó láo liên đảo lên đảo xuống tờ giấy rồi hơi nhíu mày, vứt lại tờ giấy nó lại tách đám đông quay về với tôi. Vẫn phả khói thuốc vào không khí tôi chẳng buồn nhìn đến mặt nó cất giọng lãnh đạm hỏi “Thế nào?”, “Tao tạch rồi! đúng như dự đóan” tôi nhìn sang nó với ánh mắt đã lạnh hơn “Tao hỏi tao? Mày tạch từ trước khi nộp bài rồi còn gì?”, nó nhe răng cười như tìm được đồng minh “Mày 4! Tí nữa là qua! Không quay bài mà khá phết nhỉ? Mấy thằng kia cũng tạch cả! Có khi đi làm bữa thịt chó vừa tránh rét vừa giải đen nhỉ? Hôm nay cũng qua mồng 10 âm rồi”

Vậy là biết điểm 3 môn thì 2 môn 4 một môn 5, rượu tây, thuốc lá, những cái tay vịn với chân dài mien man đã lấy đi một phần điểm cũng như cái kiến thức ít ỏi trong đầu tôi. Lắc đầu ngao ngán “Thôi hôm nay nghỉ một hôm! Nhà tao có việc phải về không bà già lại cằn nhằn! Dạo này bị cằn nhằn nhiều quá rồi”. Không chờ nó đáp lời tôi lững thững khoác cái áo da lên vai đi ra cửa lớp trong cái gọi với theo “Ơ Thế thôi thật ah! Thế mai nhé! Được không! Hoặc ngày kia! Dạo này anh em mình …” và tôi chẳng nghe thấy gì nữa.

Lặng lẽ bước từng bước trên cái hành lang lát đá hoa trải dài đến tận phía cầu thang đi xuống tôi vừa bước vừa thấy hụt hẫng như mất mát cái gì đó trong người. Thi thoảng lại gặp một đứa bạn đi ngược chiều nhìn tôi e dè hỏi thăm điểm giả, tôi chỉ biết cố nặn ra một nụ cười buồn mà trả lời “Tạch rồi” và nhận vài câu động viên khách sáo. Chắc chúng nó cũng tiếc cho 1 kẻ như tôi lắm, còn tôi tôi lại không hề tiếc nuối tôi chỉ cảm thấy trống trải và hụt hẫng.

Cơn gió lạnh lùa dọc hành lang vào người khiến tôi rung mình nổi gai ốc khoác vội chiếc áo da vào người, rít thật sâu một hơi thuốc để xua đi cái giá lạnh mùa đông. Tôi bước thật nhanh xuống nhà gửi xe, giờ tôi chỉ muốn về nhà nằm dài trên giường nghe những bản nhạc quen thuộc để tạm xua đi cái cảm giác chán nản này, để ngày mai tôi lại là tôi, anh chàng lãng tử, phong lưu chịu chơi với nụ cười nửa miệng luôn hiện hữu trên bờ môi khô cằn vì khói thuốc. Gần đến nhà gửi xe vô tình nhìn lên thông báo hội diễn văn nghệ đêm noel chợt nhớ ra là sắp noel rồi thảo nào mấy thằng con trai tấp nập thế, nhìn lại bảng thông báo thấy tên em nằm trong ban tổ chức tôi chợt chạnh lòng. Giờ này chắc em lại tất bật bàn ghế, khách mời, tài trợ, quên góp, tập dượt…không biết có còn nhớ đến tôi là ai khi mà ngày một nhiều kẻ vây quanh em hơn từ ngày em lẻ bóng. Cất cụ cười chua chat tôi đến thẳng nhà gửi xe, con bọ ngựa vẫn nằm im một chỗ, các vết xăm trổ trên người nó ngày một nhiều hơn mỗi khi tôi lượn qua Phố Huế hay phố Cao Bá Quát.

Ngồi lên xe rú ga phóng ra đường, gió lạnh đập ngược vào người làm tôi co ro hơn, không khí noel bắt đầu tràn ngập đường phố, những chiếc mũ ông già noel, bóng bay, hộp quà, băng rôn khuyến mại của các cửa hàng… trải dọc theo dãy phố mà tôi lướt qua. Nhìn gói quà bày trên phố tôi nhớ năm ngoái tặng e một chiếc khăn len, em nhận quà quàng nó ngay vào cổ “khăn ấm lắm nhưng không bằng vòng tay anh được” rồi nở nụ cười hạnh phúc. Tôi chở em dọc phố để chọn quà cho Lan, hai đứa cãi cọ nhau mãi rồi cũng chọn được một món quà theo ‎y’ em, khi em bắt đầu giận dỗi. Mang quà về để tối qua rủ Lan lên bờ hồ chơi em áp má vào lưng cho đôi chân thon nhỏ đặt vào chiếc pê-đan xe đạp cùng nhịp bước đạp với tôi rồi thủ thỉ “Anh ơi! Năm sau mình mua 1 cái bánh gato rồi sang nhà cháu anh cùng đón noel nhé!” tôi nắm bàn tay em xiết nhẹ “Rồi năm sau mỗi đứa 1 cái thật to! Tha hồ mà noel”. Em reo lên trong cái giọng trong trẻo thường ngày “Anh nhớ nhé! Năm sau noel em sẽ bắt anh đi mua từ sớm đấy”. Giờ đã là noel năm sau vậy mà chỉ có tôi lẻ bóng với con bọ ngựa trên đường.

Tiếng còi oto xin đường sau lưng làm tôi thoát khỏi dòng suy tư, quay người đưa ánh mắt sắc lẹm nhìn vào cái oto như muốn dằn mặt rồi tôi rồ ga phóng đi. Về đến nhà bật chiếc đìều hòa số to nhất, tôi thả mình lên chiếc đệm với tay bật nhạc để cố vùi mình vào giấc ngủ. Nhưng tôi không tài nào chợp mắt được, tôi thấy buồn, thấy hụt hẫng, tôi muốn có ai đó bên cạnh thủ thỉ những lời nói dễ thương để xua đi cái cảm giác trống trải này. Và tôi nhớ đến Hồng, người luôn sẵn sang đến bên tôi, phục vụ tôi, an ủi, ca tụng, khen ngợi tôi nhu một ông hoàng, như một ngôi sao sáng giúp tôi lấy lại tinh thần để tiếp tục trượt dài trên con dốc.

Hồng chưa bao giờ từ chối tôi và lần nãy cũng thế, cúp máy điện thoại tôi nở một nụ cười thỏa mãn và lại lăn ra giường chờ tiếng chuông cửa, tiếng chuông của sự phục tùng, tiếng chuông của cam chịu và tôn thờ. Chẳng mấy chốc tiếng chuông cửa tôi mong đợi đã vang lên, nhảy chân sáo dọc theo cầu thang tôi mở cửa đón Hồng. Hồng dắt xe vào với khuôn mặt buồn rười rựoi, đôi mắt như có gì muốn nói nhưng tôi chẳng bao giờ buồn để ‎y’, kéo chiếc cửa sắt đóng lại bàn tay lạnh giá tôi luồn thằng vào quả núi ấm áp mà tìm hơi ấm. Hồng co người lại vì lạnh nhưng chẳng buồn kêu lên oai óai và ôm tôi như những lần khác khiến tôi hơi ngạc nhiên “Chắc hôm nay lại cãi nhau với ai” tôi tự đóan rồi kéo Hồng lên phòng luôn.

Chưa kịp đứng vững trong phòng, đôi bàn tay tôi đã thô bạo đẩy Hồng xuống giường chuẩn bị cho một cuộc mây mưa như bao lần khác. Đang hào hứng thì Hồng gạt mạnh tay tôi ra “Anh! Em muốn nói chuyện” tôi ngỡ ngàng “Chuyện gì! Để tí nói sau anh đang thèm quá! Làm tí đã” rồi lại lao vào Hồng. Nhưng Hồng không cam chịu gạt mạnh tay tôi ra thêm lần nữa “Em không thích! Em muốn nói chuyện đã”. Hai lần bị từ chối khiến tôi từ ngạc nhiên chuyển sang tức giận “Sao! Muốn nói chuyện gì! Thích bỏ xừ cứ lắm chuyện”. Hồng cất giọng buồn buồn “Anh nghĩ em thế sao! Anh nghĩ em thich lén lút đến bênh anh phục vụ anh để rồi lặng lẽ chờ a kiếm lí do tống cổ em về sao”, tôi vẫn cao giọng “Thế muốn nói chuyện gì!”. Hồng vẫn cái giọng buồn buồn tiếp tục “Anh và chị em đã chia tay! Vậy còn lời nói hôm nào của anh với em anh có định thực hiện không”, “Ôi con này hôm nay giở quẻ rồi!” tôi thầm nghĩ, đang tính cách trả lời thì Hồng đã tiếp “Anh không cần trả lời em đâu! Em biết anh trước giờ chỉ coi em như 1 con búp bê để anh cần thì anh gọi đến vui đùa, không thích thì anh cũng mặc phải không” tôi không đáp lời “Em biết e đã trao cho a đời con gái nên em không thể đến với ai khác ngòai anh! Nhưng e cũng mong anh nói thẳng cho anh biết tình cảm của anh với em chứ” giọng Hồng đã bắt đầu nức nở.

Những câu nói của Hồng nghe thật đau lòng và bi thương nhưng với tôi lúc này thì tôi chẳng để ‎y’, mục đích của tôi là được thỏa mãn thú vui xác thịt nên tôi đến lại gần ra chiều an ủi. Đưa bàn tay vuốt nhẹ lên khóe mi đã rơm rớm nước mắt, tôi ôm Hồng vào lòng “Em cũng phải cho anh thời gian chứ” Hồng lại rưng rức “Thời gian! Lúc nào cũng thời gian! E tin là chẳng bao giờ có đâu”, tôi vẫn vỗ về “Chỉ nhanh thôi! Anh thi xong là được” vừa nói tay tôi vừa luồn qua lên lưng Hồng bật chiếc khuy áo lót, tay còn lại thì nhanh chóng đưa lên 2 quả đồi mơn mởn mềm mại. Hồng giật mạnh người lại như muốn thóat khỏi tay tôi “Em không muốn thế này nữa! em cần tình cảm chứ không phải tình dục”. Đến lúc này thì tôi hết chịu nổi, tôi chẳng buồn nhường nhịn an ủi vỗ về nữa, tôi gằn lên “Thế muốn thế nào! Lúc sướng lên cô tìm tôi cho bằng được để thỏa mãn! Giờ tôi cần thì cô giở quẻ hả” rồi không chờ Hồng phản ứng tôi lao vào Hồng vật xuống giường ngồi đè len hai chân để hồng không dãy dụa.

Tôi không còn âu yếm như mọi khi, tôi thô bạo đè Hồng xuống giường Hồng dãy dụa lấy tay phản kháng “không! Không! Đừng mà! Em không muốn thế này nữa” tiếng Hồng gào lên trong nước mắt, tôi mặc kệ sức thanh niên với thể hình gấp rưỡi Hồng nên chẳng mấy chốc tôi đã lột trần Hồng, và đè xuống giường. Dãy dụa nhiều cộng thêm cơ thể tôi đè mạnh phía trên khiến Hồng khó thở và mau xuống sức chẳng mấy chốc Hồng đã nằm yên thở dốc, giương đôi mắt bất lực nhòa lệ nhìn tôi nhấp nhô đầy khóai trá trên cơ thể Hồng.

Xong xuôi tôi thỏa mãn nằm dài người sang bên cạnh Hồng, tiếng Hồng gào lên bên tai tôi “Anh hài lòng chưa! Anh thỏa mãn chưa?” tôi quay lại, mặt Hồng vừa lau khô đã đẫm nước mắt từ bao giờ, tiếng Hồng tiếp tục đều đều trong tiếng nấc “Tôi biết chẳng đời nào anh chịu cưới tôi! Tất cả chỉ là giả dối để tôi tiếp tục phục tùng cái ham muốn thể xác của anh. Nhưng tôi đã trao cho anh đời con gái của mình nên tôi bắt buộc phải nhắm mắt đưa chân mong một ngày anh đổi ‎y’” ngừng một lúc để lấy hơi và những tiếng nấc nghẹn bớt lại Hồng tiếp tục “Có lẽ anh chẳng bao giờ đổi y’ cả, con người như anh chẳng bao giờ biết trân trọng bất cứ cái gì thì một kẻ như tôi đời nào anh ngó tới”, “2 tháng nữa tôi sẽ tốt nghiệp, tôi sẽ về quê tìm cho mình sự bình yên và thanh thản bên gia đình, mặc dù cả sự bình yên và thanh thản cũng bị anh tước mất từ lâu rồi”

Tôi bàng hoàng lắp bắp “Có cần thiết phải thế không?” Hồng gào lên trong nước mắt “Anh còn hỏi có cần phải thế khong ah! Ở đây tôi còn có thể ngẩng mặt lên không! Tôi có thoát khỏi sự dày vò của bản thân không!”. Tiếng khóc Hồng chợt to hơn bao giờ hết tiếng khóc của uất ức, của sự tổn thương và mất mát nó còn hơn cả những tiếng khóc trong đám tang mà tôi thi thoảng được nghe. Tôi chỉ biết trân mắt nhìn Hồng khóc, cả người tôi như hóa đá, Hồng bớt khóc hơn nhìn tôi đầy phẫn uất và rít qua kẽ răng “Tôi ước tôi có thể hận anh! Tôi ước tôi có thể cầu mong anh chết đi” rồi Hồng lại nức nở khóc “Anh có biết tại sao tôi không thể không? Đấy là vì chị tôi! Chị tôi vẫn còn yêu anh và quá yêu anh anh biết không! Anh có biết chị tôi tối ngày lao vào công việc và học hành chỉ để quên anh không! Anh có biết khi màn đêm buông xuống chị ấy ôm lấy tôi và khóc cho đến tờ mờ sáng không!” “Tôi thì sao! Tôi cũng muốn khóc muốn hơn chị tôi rất nhiều nhưng tôi phải nuốt nước mắt vào trong để an ủi chị tôi! Để nói rằng anh vẫn là 1 con người tốt chỉ là anh bồng bột thôi! Rằng anh sẽ quay trở lại với chị! Để chị dịu đi và chìm trong giấc ngủ! Còn tôi thức nốt đến sáng để những giọt nước mắt vừa chảy ngược của mình trào ra ngòai”

Nhìn tôi qua những giọt nước mắt đã cạn dần “Tôi không thể hận anh được! suốt đời này không thể! Tôi chỉ hận tôi đã quá dại dột và mù quáng! Cả đời này tôi không tha thứ cho tôi! Tôi đã làm hỏng bản thân tôi rồi làm anh thay đổi bởi sự dễ dãi và cam chịu của mình để rồi bây giờ chị tôi phải khốn khổ vì anh”, “Tôi mong anh hãy thay đổi con người anh! Quay lại với chị tôi và mang cho chị ấy điều chị ấy xứng đáng được hưởng! Đừng để nước mắt chị tôi tiếp tục lãng phí vì anh” Hồng nói câu cuối cùng rồi cất bước ra về.

Hồng về từ lâu mà tôi vẫn ngồi hóa đá, lần đầu tiên bị mắng chửi mà tôi không thấy uất ưc, giận dữ. Chợt nhận ra tôi đã gây ra quá nhiều tai họa em dịu dàng, Hồng cam chịu, tâm hồn của cả hai người con gái, hai chị em gái đã bị hủy đi dưới bàn tay tội lỗi của tôi. Thêm một người con gái nữa tiếp tục khóc vì tôi do tôi dù tôi chưa hề chết……..

Xem tiếp: Không mong các bạn cảm thông, tôi chỉ mong các bạn hãy đọc những dòng hồi ký dưới đây để biết được quá khứ đầy tội lỗi của kẻ khốn nạn này… (Phần 7)

Bài Mới

Nổi Bật