Thứ Năm, 1 Tháng Mười Hai,2022

Bài Mới

Không mong các bạn cảm thông, tôi chỉ mong các bạn hãy đọc những dòng hồi ký dưới đây để biết được quá khứ đầy tội lỗi của kẻ khốn nạn này… (Phần 4)

Chương 11

Đọc được mấy dòng chữ đấy tôi biết đây đúng là nhật kí của Lan rồi, tôi run run chạy ra ban công ngó xuống xem Lan về chưa, rồi ra cầu thang ngó xuống xem em Lan đâu, nó vẫn đang mải mê với bộ phim họat đình trên băng. Tôi gật gù chạy vội vào phòng nó mở ra những trang tâm sự thầm kín của nó để đọc.

Đọc qua tôi thấy nó bắt đầu viết từ lăm lớp 10 và viết khá đa dạng về nhiều thứ tôi bỏ qua những cái về bạn bè và những hờn trách bố mẹ. Chỉ tìm đến những trang giúp tôi hiểu được Lan hơn. Tôi giở đến 1 trang ở gần giữa

“Hôm nay con T đưa cho mình mấy cái hình khỏa thân nhìn ghê quá! Thằng con trai thì trần truồng đang nằm lên đứa con gái! Sao cái đấy lại to thế nhỉ? Mấy thằng bé bên nhà mình, mình vẫn bế và thi thoảng sờ vào thấy nó bé xíu và mềm ọat cơ mà? Nếu to như thế thì bọn con trai chắc là khó chịu lắm không biết chúng nó xoay sở thế nào nhỉ?”

Tôi bật cười giở tiếp

“Sao ngực mình cứ to mãi thế nhỉ! Ngại quá đi đâu cũng không dám mặc đồ gì bó chặt bọn con trai với mấy lão già dê cứ nhìn chằm chằm vào ngực. Sao cái bọn đàn ông vô duyên thế. Làm sao để nhỏ bớt đi giờ nhật kí ơi huhu tao không muốn nó to nữa đâu”

“Đọc cái truyện con H photo đưa cho mình ghê quá! Sao viết truyện gì mà kinh tởm và trắng trợn như thế! Bọn con H đúng là hư hỏng cả! phải tránh xa mới được”

Bọn nó đã biết truyền tay truyện khiêu dâm tôi thầm nghĩ

“Mình bị sao ấy! mấy đêm nay cứ mơ linh tinh rồi cái gì nó cứ ra phía dưới làm mình ướt hết cả quần. Chẳng biết hỏi ai cái này bây giờ! Ngại quá chẳng lẽ bô bô với mấy đứa khác khéo nó bảo mình “dấm đài” cũng nên”

Hic Lan đã có những cơn mộng tinh đầu tiên rồi mình tưởng chỉ có bọn con trai là có. Những thắc mắc ngây ngô về giới tính cũng như sức khỏe sinh sản của Lan làm tôi thấy nó vẫn còn ngố lắm, không sắc sảo như vẻ bề ngòai của nó.

Giở nhanh đến đoạn cuối tôi thấy có vài đoạn viết về tình cảm trai gái của nó:

“Hôm nay S ngỏ lời với mình! Thế là mình lại mất đi một người bạn rồi! Con trai sao lạ thế nhỉ cứ thân thân một tí là ngỏ lời yêu! Mình chỉ muốn có một người bạn tốt như S mà thôi! Sao khó thế!”

“Lại thế nữa rồi lần này là Q nhật kí ơi tao điên mất! Chẳng lẽ không có tình bạn trong sáng giữa trai và gái ah!”

Và cũng có đôi dòng dành cho tôi với lời lẽ tinh nghịch.

“Mình có Milenium bản xịn cơ đấy! Đúng là được lộc cứ tưởng về quê chán phèo hóa ra cũng có được ông cậu sành điệu hiểu biết, mình bắt đầu quy ông cậu này rồi đấy! Mỗi tội có vẻ hơi khó tính không biết có ma nào thích không hihi”

“Ông cậu chết tiệt giời đánh! Làm mình phải lặn lội về quê lấy số điện thoại! Lên đấy lại mải mê tán tỉnh các em khéo vứt hết điện thoại với nick của mình đi rồi! Chiều phải sạc cho lão ấy 1 trận mới được”

“Dạo này toán mình khá phết! vài đứa bạn còn phải há hốc mồm! công nhận ông cậu mình giảng dễ hiểu hơn cô giáo trên lớp nhiều! Phải nhắm đứa nào xinh xinh cho ông ấy để nịnh nọt mới được”

Định mở tiếp tôi thấy có tiếng mở cửa và tiếng xe máy dưới nhà vội vàng đóng sập cuốn sổ lại quay mã số lệch đi số khác rồi cất vào chỗ cũ tôi khẽ lách ra khỏi phòng rồi nhón gót chạy lên phòng lao vào giường ngủ mà giả vờ ngủ. Vừa nằm tôi vừa nghĩ “như vậy là Lan vẫn chưa để ý ai” và thực sự vẫn coi mình như 1 ông cậu không hơn không kém ngao ngán lắc đầu thất vọng rồi tôi lại vùi mình vào giấc ngủ.

Tỉnh dậy đã 4h30 chiều, tôi mở mắt thấy người hơi mệt mệt bèn khẽ vươn vai ra ban công làm vài động tác thể dục. Nhìn ra đường phố đã bắt đầu đông đúng trong ánh nắng chiều dìu dịu. “Chà tan tầm rồi! bố mẹ Lan chuẩn bị về đây!” tôi khẽ tự nhủ mình rồi lấy quần áo xuống nhà tắm. Làn nước mát dưới vòi hoa sen quen thuộc như ở nhà khiến tôi thấy dễ chịu và đỡ mệt mỏi hơn. Mở cửa ra xuống nhà đã thấy Lan và mẹ đang nấu ăn, bố Lan đang tỉa tót mấy cây cảnh ngòai sân. Tôi chào bố mẹ Lan , xoa đầu Lan khen Lan đảm đang rồi nằm ườn ra ghế salong bật tivi lên xem.

Chẳng mấy chốc thức ăn nóng hổi và thơm lừng dã được dọn ra, tôi trưa ăn qua loa và chiều thì mới tắm nên cảm thấy đói cồn cào, bố Lan sai con em vừa đi chơi về chạy ra hàng xách về mấy chai bia. Lan vừa lên nhà tắm cũng đi xuống, tôi ngước nhìn thấy Lan xúng xính trong bộ váy vải mềm màu xanh giống màu em của tôi vẫn hay mặc, bước chân Lan trên cầu thang xuống thi thoảng để lộ ra cái quần chip màu hồng nhạt ôm lấy vùng cấm. Tôi vội vàng nâng vội cốc bia với bố Lan để uống tránh cho mình phải nuốt nước bọt vì cái họng khô khốc của mình.

Ăn uống nói chuyện rôm rả, bố mẹ Lan bàn mai cho hai cậu cháu đi taxi nhưng tôi đã nghĩ đến cái cảnh chen chúc trên xe khi đi xe khách và tưởng tượng ra chuyến đường dài sẽ giúp tôi có cơ hội với cháu tôi nhiều hơn nên tôi bác bỏ ngay và cương quyết đi xe khách, bao giờ đỗ đạt hãy cho Lan đi taxi nhập học cũng không muộn. Bố mẹ Lan thấy cũng có lí lên lại một lần nữa ủng hộ cho cái ‎ ý kiến hợp lí nhưng bố mẹ Lan không biết rằng sự hợp lí ấy được đưa ra trên những toan tính đen tối và đầy tội lỗi của một kẻ mưu mô và quỷ quyệt như tôi.

Rồi bữa tối cũng xong xuôi, dọn dẹp và nói chuyện qua với bố mẹ Lan thêm một chút, tôi và cháu cùng lên phòng Lan để soạn đồ. Tôi kiểm tra kỹ tất cả các giấy tờ, dụng cụ và tài liệu cho Lan trong khi Lan sửa soạn quần áo. Sau khi nhẩm đi nhẩm lại các giấy tờ và dụng cụ tôi thấy khá ổn rồi mới quay sang nó. Đúng lúc Lan đang mở tủ lấy một chiếc quần jean ra gấp để cho vào balo. Vô tình tôi nhìn thấy 1 cái đàn violon đặt ngay ngắn trong 1 ngăn tủ tôi bèn ngạc nhiên hỏi “Đàn của ai thế Lan? sao lại ở đấy?” Lan hồn nhiên trả lời “Của cháu mà! Cháu học được 2 năm rồi nhưng năm vừa rồi nghỉ! Học có 1 tuần 2 buổi ở nhà văn hóa thôi cậu ah”

Tôi ngỡ ngàng không ngờ cháu tôi biết chơi violon tôi bèn ỉ ôi năn nỉ Lan chơi cho tôi một bản để nghe vì tôi thích nghe nhạc sống lắm. Lan từ chối mãi rồi cuối cùng cũng khe khẽ gật cái cổ trắng ngần và nói “Được rồi nhưng cậu cấm chê đấy” tôi gật lia lịa “Cậu hứa cậu hứa”

Lan cất gọn balo vào góc giường rồi lấy chiếc violon ra, lôi chiếc đàn ra khỏi hộp lấy chiếc khăn lau nhè nhẹ, cầm chiếc que kéo đàn kéo nhẹ vài nốt rồi với những ngón tay trắng hồng ra đầu chiếc đàn để chỉnh âm. Sau khi đã tạm ổn Lan liền đứng dậy đi ra góc phòng nơi có không gian rộng rãi. Khẽ với tay cột ngược mái tóc lên khoe ra cái cổ trắng ngần. Lan lót một tấm vài nhung lên cổ rồi để chiếc violon vào khoảng giữa bờ vai và lấy cằm tì vào. Khẽ đưa bàn tay thon thả lên kéo nhẹ vài nốt dạo đầu rồi Lan bắt đầu chơi.

Lần đầu tiên nghe trực tiếp kiểu như này tôi háo hức theo từng nốt nhạt, cháu tôi chơi bản “For elise” tiéng nhạc trầm bổng vang lên lúc như da diết nhớ nhung lúc lại như thổn thức mong chờ có lúc lại như phiền muộn và lo lắng. Tất cả các cung bậc cảm xúc được cháu tôi truyền qua chiếc violon chính xác đến từng nốt nhạc. Tôi chìm trong tiếng nhạc và say sưa ngắm nhìn nó. Mắt Lan đã nhắm lại cánh mũi phập phồng bờ môi hơi mím cánh tay dài nhỏ nhắn trắng trẻo đưa lên đưa xuống theo từng nốt nhạc. bộ ngực căng đầy sức sống nhấp nhô đằng sau cái váy theo mỗi nhịp ngân lên. Chiếc quần lót khe khẽ lộ ra dưới lớp váy mỏng khiến tôi ngất ngây. Chao ôi sao tôi thấy hưng phấn đến thế. Và khi bản nhạc kết thúc và cháu tôi hỏi tôi thế nào tôi phải lặng người đi mất 2s rồi mới có thể thốt ra hai tiếng “Tuyệt vời” rồi tiến đến hôn nhẹ lên cái trán lấm tấm mồ hôi mà nói “Thằng nào mà nghe cái này không quỳ xuống chân cháu mới là lạ” Lan khẽ đỏ mặt rồi nói “Cậu cứ đùa cháu! Cháu chả mấy khi chơi cho bọn bạn nghe đâu! Nhất là con trai! Ngại lắm”

Tôi tán tụng Lan thêm mấy câu nữa rồi hai cậu cháu ai về phòng nấy để nghi ngơi chuẩn bị cho một hành trình dài vào ngày mai. Lan có lẽ sẽ thao thức vì hồi hộp và không ngủ được giống cái cảm giác của tôi ngày trước khi đi thi nhưng còn tôi cũng thao thức vì thằng cu cứ dựng ngược mà cái ngày tôi đưa cháu tôi về hà nội cuối cùng đã đến….

Thao thức trong đêm cũng chỉ được một vài tiếng đồng hồ, rồi giấc ngủ cũng đến kéo hai mi mắt của tôi xuống từ khi nào, và khi mở ra là chiếc đồng hồ báo thức kêu inh ỏi đang réo bên tai. Tôi mệt nhọc với tay ấn nhẹ chiếc đồng hồ để nó ngừng kêu, đã 4h sáng tôi dậy định xuống gọi cháu dậy nhưng ngó xuống thấy phòng Lan đã sáng trưng từ bao giờ “Chắc cả đêm Lan không ngủ chờ trời sáng” tôi tặc lưỡi.

Đánh răng rửa mặt mặc quần áo xuống phòng Lan thấy Lan đã xong hết đang ngồi trầm ngâm bên cửa sổ nhìn ra ngòai đường nơi lác đác có vài người đang tập thể dục trong những bộ quần áo ở nhà nhàu nhĩ đủ loại. Tôi vuốt tóc Lan khe khẽ hỏi “Sao thế! Không muốn đi thi nữa ah” Lan giật mình như thoát khỏi dòng suy tư nào đó rồi khẽ gượng cười “Cháu thấy lo lo thôi! Mọi người kỳ vọng nhiều quá! Không thi được chẳng biết cháu sẽ thế nào”. Cô cháu gái mạnh mẽ của tôi cũng có lúc mềm yếu vậy tôi thấy thương thương Lan khẽ ôm đầu Lan vào lòng “Không sao đâu cháu! Ai đi thi chẳng có suy nghĩ này! Người nào có tinh thần ổn định hơn sẽ đỗ thôi! Cậu không nói dối nhưng với lực học của cháu thì cậu tin cháu thừa sức đỗ vào trường đó”. Lan nhoẻn miệng cười “Cảm ơn cậu! cháu sẽ cố”.

Tiếng mẹ Lan vang vọng từ dưới gác “Hai cậu cháu đâu rồi xuống ăn sáng mau để còn ra xe không là hết chỗ đấy”. Tôi và Lan khẽ vâng rồi mình tôi xách hai cái balo xuống Lan mang cái cặp đựng sách vở và các giấy tờ quan trọng theo tôi. Mẹ Lan đã mua xôi đỗ xanh để đầy bàn, khô khốc nhưng tôi và Lan vẫn cố ăn kèm với bát chè đỗ đen ngọt lừ. Mẹ Lan bảo phải ăn như này mới đỗ được. Tôi khẽ cười trong lòng “Ở phố mà mê tín chả kém gì que”. Bố Lan ngồi trầm ngâm rít thuốc khẽ phả khói rồi từ tốn nói “Lên đấy phải nghe lời cậu và ông bà không được tùy tiện như ở nhà mình đâu nhé! Nhập gia phải tùy tục, tính mày là cứ nhí nhảnh mãi là không được đâu! Còn cả thể diện của bố mẹ đấy! Đừng để ông bà mắng bố mẹ là không biết dậy con”. Lan vùng vằng khẽ gắt lên “Con biét rồi mà! Bố mẹ cứ làm như con bé lắm ấy”.

Bố Lan định nói thêm gì thì mẹ Lan đã réo “Anh lấy xe ra đi a và e đèo hai đứa Lan ra bến cho kịp nào” rồi réo gọi con em Lan xuống để trông nhà. Con em vẫn còn mắt nhắm mắt mở đi xuống dụi dụi mắt, nó chạy ra dặn với theo cháu tôi “Chị đi nhớ mua quà đấy nhé!” và 2 chiếc xe máy chở 2 cậu cháu tôi lăn bánh về bến xe.

Đường phố sáng sớm yên tĩnh và trong lành chưa gợn khói bụi, bình minh cũng đang bắt đầu ló dạng. Người dân phố tập thể dục khá đông đâu đâu cũng thấy tụ tập đá bóng, rồi cầu lông thể dục dưỡng sinh… Cũng không khác hà nội là mấy tôi thầm nghĩ.

Bến xe cũng đã hiện ra trước mắt từ xa tôi đã nghe thấy tiếng hò hét của lơ xe, tiếng gọi nhau í ới, tiếng còi của mấy chú công an toét lên liên hồi cảm giác như nhà máy vào giờ tan tầm, đông nghẹt các sĩ tử và nguời nhà, ai cũng đồ đạc lỉnh kỉnh và vẻ mặt ngơ ngáo.

Tôi và cháu bước lên 1 chiếc xe 25 chỗ trông khá là sạch sẽ và tiện nghi, các hàng ghế vẫn còn khá mới và bọc đệm đẹp, hai hàng rèm nhung che dọc hai bên cửa sổ được cắt riềm khá là bắt mắt. Máy điều hòa phả ra ro ro khiễn trong xe dường như lạnh hơn bên ngoài. Xe này là xe quen biết của bố mẹ Lan nên lơ xe khá niềm nở bố trí cho chúng tôi 2 chỗ ngồi ở vị trí khá đẹp mặc dù trên xe đã đông gần kín nhưng dường như hai chỗ đấy đã được để riêng cho tôi và cháu tôi.

Tôi nhìn chỗ khẽ hài lòng rồi vươn tay lên để đồ lên cái dằng làm bằng kim loại nhìn như dát giường phía trên chỗ ngồi. Tôi gọi cháu tôi vẫn đang đứng với bố mẹ dưới cửa xe để nghe bố mẹ dặn dò. Bố Lan khẽ vuốt tóc Lan và vỗ vai đầy tình cảm còn mẹ Lan thì dúi vào tay Lan cái phong bì dầy cộp “Chắc là tiền” tôi tự đóan. Cháu tôi Vâng một câu trong trẻo rồi chào bố mẹ bước lên xe. Bố mẹ Lan ở cửa xe cũng gọi với vào chúc hai cậu cháu lên đường bình an và đến nơi nhớ điện thoại về tôi cũng đap vâng và bảo bố mẹ Lan yên trí về đi làm cho kịp giờ không phải lo lắng gì đâu.

Trong xe là trai gái già trẻ đủ loại mỗi người dường như đang mien man với những suy tính lo toan cho chặng đường sắp tới, tôi nhìn thấy những khuôn mặt háo hức của những thằng con trai, ánh mắt lo lắng của những đứa con gái và sự khắc khổ hằn sâu trên khuôn mặt của phụ huynh bọn nó. Nhưng tất cả dường như đều dừng suy nghĩ của mình khi Lan bước lên xe sau cùng.

Khẽ hất tóc ra sau và vươn tay ra đằng sau để búi tóc, cái ngực vốn đã được cái áo phông bó sát lại càng ưỡn ra khi Lan vươn tay ra sau, đôi mắt vẫn sáng to tròn như trăng rằm sau hàng mi cong cong đang buông như bờ liễu rủ, hai má đỏ au chắc vì gân gổ với bố mẹ nhiều nhưng vô tình tô điểm cho cái khuôn mặt đã vô cùng kiều diễm của nó. Chiếc quần bò bó sát vào 2 cặp chân dài miên man nhưng vô cùng thon thả, thấp thoáng lộ ra là cái eo tròn lẳn khi Lan vươn tay buộc tóc.

Sự yên lặng trong xe chỉ được 4s rồi rộ lên những tiếng xu‎yt xoa những lời bình phẩm “Con bé này đẹp thế”, “Nhìn nó như hoa hậu ấy” “Người mẫu cũng chỉ được như nó mà thôi”…. những thằng con trai mới lớn chỉ dám đưa đôi mắt ngây dại nhìn nó, đám con gái thì ngoái nhìn Lan với ánh mắt ghen tị. Còn tôi thì tự hào và hãnh diện khẽ đưa tay kéo áo Lan bớt xuống để không lộ ra cái eo tròn lẳn trước những con mắt tham lam kia và cho Lan ngồi vào trong cùng, khẽ hôn lên mái tóc Lan một cái rồi nói trống không “Ngồi vào đi”. Với câu nói như thế và hành dộng như vậy thì không ai trên xe dám nghĩ tôi là cậu nó, tất cả thêm một lần nữa nhìn tôi hụt hẫng như vừa bị tước mất cái gì đó và chuyển dần sang ánh mắt ghen tị và đố kị.

Tôi cười thầm trong lòng rồi ngồi xuống tự bảo “Lên đến hà nội phải bắt nó mặc áo chống nắng và đeo khẩu trang ngay không thì đau tim lắm”.

Xe bắt đầu lăn bánh rời bến, những tiếng ồn ào của bến bãi bắt đầu nhường chỗ cho tiếng động cơ xe gầm rú trên đường, tiếng gào thét xin đường và bắt khách của a lơ xe, tiếng người trên xe rì rầm nói chuyện. Tôi quay sang thấy con cháu đang loay hoay cắm cái tai nghe vào tai để nghe nhạc. Chợt nhớ ra điều gì Lan bèn quay sang thì thào trong hơi thở thơm tho vào tai tôi “Mẹ cháu bảo đưa cậu cái này” nói rồi Lan rút cái phong bì ra kín đáo đưa tôi, tôi khẽ cười rồi cầm lấy gấp làm đôi rồi cho vào túi quần bò phía trước.

Rồi Lan nói trêu “Cậu cẩn thận nhé! Mất là chết đói đấy” tôi lại hôn nhẹ lên trán Lan bảo “Đói thì chỉ cần cháu hô 1 tiếng khối thằng phục vụ lo gì” Lan bĩu môi xì 1 tiếng dài rồi cắm tai nghe vào và hướng mặt ra phía cửa sổ ngắm đường. Tôi vươn tay quàng qua cổ Lan để kéo Lan vào lòng nhưng Lan đẩy tay tôi ra và nói “Nóng lắm”, tôi cũng hơi hẫng nên thôi không nói gì và cũng rút cái walkman của mình ra nghe, tai thì nghe nhạc nhưng mũi tôi lại say sưa tận hưởng mùi hương cơ thể của cháu tôi đang phả vào mình.

Chiếc xe đã bắt đầu ngày một đông hơn vì lơ xe đã bắt đầu nhồi nhét khách, hành khách đã phải ngồi dài ra những chiếc ghế nhựa đỏ xanh lẫn lộn dọc theo lối đi của xe, đầu tiên là lưa thưa sau rồi chật nich, lúc đầu còn mỗi người được một ghế nhưng rồi thì tất cả các ghế đệm hàng 2 đều bị nhồi 3 người chỉ có riêng chỗ tôi vẫn được ưu ái trước ánh mắt khỏ hiểu của những người trên xe. Nhưng rồi xe cũng đông quá ngay sát chỗ tôi ngồi đã thấy 2 mẹ con phải ngồi lên chung 1 cái ghế nhựa vô cùng khổ sở, mỗi khi xe nảy lên là đứa con gái cứ chực bắn người ra khỏi cái ghế đang oằn lên vì chịu sức nặng của hai người.

Tôi quay sang khẽ bảo cháu ngồi lui vào để cậu nhích vào nhường chỗ cho cô bé ấy, Lan ngó qua người tôi rồi ngồi lui vào xong Lan kéo tôi ngồi vào và chủ động nói “Bạn ơi bạn ngồi lên chỗ này đi” con bé kia sau vài giây ngỡ ngàng cũng cất tiếng cảm ơn rối rít rồi ngồi lên bên cạnh tôi. Thấy nó có vẻ sợ ngồi gần chạm vào người tôi tôi bèn nhích sát bên cháu tôi hai tay ôm trọn lấy thân hình nảy nở của Lan để Lan tựa vào người, nhằm cho con bé kia thoải mái. Lan cũng để yên và vẫn thả hồn theo những bản nhạc và những cảnh vật 2 bên đường đang chạy vun vút qua cửa sổ như một cuốn băng đang được tua với tốc độ cao.

Và suốt chặng đường tôi cứ ôm Lan trong lòng mùi hương hoa dìu dịu từ tóc Lan phả vào mũi tôi làm tôi ngây ngất, vòng tay tôi ôm cháu chặt hơn, thi thoảng khe khẽ cạ vào cái ngực no tròn sau lớp áo. Tôi cứ 2’ lại cúi xuống hôn tóc một lần rồi thi thoảng hôn lên trán. Chợt Lan cựa mình quay hẳn người vào tôi ôm chặt lấy cánh tay tôi, 2 cái chần dài thon thả gác lên đùi tôi. Tôi ngỡ ngàng cúi xuống nhìn hóa ra Lan đã ngủ hai mắt nhắm nghiền cánh mũi thẳng tắp phập phồng theo từng hơi thở, cái miệng cong cong thi thoảng chép lên rồi nuốt nước bọt.

Tôi cứ thế ôm cứ thế cọ sát cứ thế hôn… cho đến khi mắt cũng díp xuống và gục lên mái tóc thề thơm tho của nó hai tay vẫn ôm chặt lấy người nó mà ngủ. Càm giác mềm mại và dịu dàng đi cùng giấc ngủ của tôi mãi cho đến khi tiếng a lơ xe hò hét “Đến Pháp Vân rồi nhé! Mọi người chuẩn bị đồ đạc đi còn 20’ nữa là vào bến xe. Tôi choàng tỉnh giấc định lay Lan dậy thì Lan cũng đã dụi mắt. Ngơ ngác nhìn tôi rồi cất giọng yếu ớt hỏi “Sắp đến rồi hả cậu” tôi khẽ gật và Lan vươn mình rời khỏi cơ thể tôi trong sự luyến tiếc kín đáo kéo lại chiếc áo phông và cái áo lót xộch xệch vì bị tôi cạ tay vào nhiều quá. Tôi cũng rút cánh tay đã mỏi nhừ và tê rần lại và vuốt lại bờ tóc rối vì những nụ hôn liên tiép của tôi.

Xe cuối cùng đã đến bến, mọi người túa xuống cửa xe như ong vỡ tổ, tiếng gào thét gọi nhau, rồi tiếng xe ôm mời chào, dòng người xuống xe đã đông nhưng dường như đội ngũ xe ôm còn đông hơn tràn tới gây tắc nghẽ ở cửa xe làm những người xuống . Lan nhấp nhổm định đứng dậy nhưng tôi bảo Lan cứ ngồi yên bao giờ xe xuống hết và đám xe ôm tản bớt ra thì xuống.

Chẳng mấy chốc xe đã xuống hết tôi bảo Lan mặc áo chống nắng và đeo khẩu trang vào rồi 2 cậu cháu chào a lơ xe buớc xuống xe, vẫy còn mấy bác xe ôm nhảy vào chèo kéo. Tôi ngã giá với một bác xe ôm trung niên nhìn khá là chân thật và yêu cầu là kẹp 2. Ông xe ôm nhe hàng răng xỉn vàng vì thuốc lá thuốc lào và chè xit “Về đến đấy cho chú xin 30 nghìn! Hôm nay đông người nên giá hơi tăng coi như bồi dưỡng chú đi” tôi gật đầu rồi bảo Lan ngồi lên trước không quên dặn Lan ôm cái cặp ra phía trước để khỏi phải va cái bầu ngực vào cái lưng nhễ nhại mồ hôi của ông xe ôm.

Tôi để 1 balo lên phía trên xe máy cho ông xe ôm giữ, 1 balô khoác lên người trèo lên xe và vòng tay ôm Lan. Bến xe vẫn còn đông lắm, trời nắng chang chang, mặt ai cũng nhễ nhại mồ hôi vì mệt mỏi, các bà mẹ ông bố ngơ ngác làm gà để các ông xe ôm quát giá, nhiều người thì ngồi la liệt ra nhà chờ xe buyt và nhà chờ của bến để chờ người nhà đến đón. Những tấm bản đồ Hà Nội bán chạy như tôm, những cái biển dịch vụ kỳ quái có lẽ là duy nhất mọc lên ở Hà Nội như “Chỉ đường 5000/1lần”, “Cho nghỉ chờ người nhà có quạt 10.000/h”, “Tìm chỗ trọ thuê 200.000”… và kỳ quái hơn là nó còn đắt hơn cả tôm tươi và bản đồ hà nội đang bán nhan nhản khiến tôi bật cười.

Con đường giữa trời nắng bụi bặm và đầy khói xăng, người thì đông quá. Bác xe ôm cố gắng lượn lách phóng thật nhanh giữa dòng người đông đúc cốt để đỡ tốn xăng và quay về bến gấp kiếm đợt khác. Xe đã dừng trước cửa nhà tôi, cả xóm vắng hoe vì đi làm cả nhà tôi cũng đóng cửa im ỉm sau cánh cửa sắt màu sơn đỏ. Tôi móc ví trả tiền xe ôm không quên dúi thêm ông 10k bồi dưỡng nắng nôi. Bác xe ôm cảm ơn hai cậu cháu và chúc thi tốt rồi vội vàng quay xe chạy về bến để kiếm thêm đợt khách khác. Cháu tôi đang ngơ ngác đứng nhìn các dẫy nhà san sát nhưng nhà nào cũng kín cổng cao tường, ban công nào cũng bịt chặt lồng sắt như chuồng cọp. Tôi cười bảo “Ở đây mà không bịt ban công là trộm nó trèo vào khuân hết! Hàng xóm thì nhà ai biết nhà nấy thôi không như ở chỗ cháu đâu” Lan khẽ lè lưỡi lắc đầu rồi theo tôi vào nhà.

Mở cửa vào nhà cảm giác nóng bức như bị xua đi phần nào bởi không khí mát mẻ bên trong, tôi mở tủ lấy cho Lan lon coca rồi cất gọn balo và đồ đạc lỉnh kỉnh vào nhà trong. Lan uống xong liền hỏi tôi nhà tắm ở đâu, tôi bảo lên phòng cậu tắm đi rồi mang balo lên đấy luôn cháu sẽ ở phòng cậu còn cậu ngủ phòng khác trên tầng ba, ưu tiên nữ tử. Lan bĩu môi rồi xách balo lên tầng. Chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng nước vặn ào ào, tưởng tượng ra cái thân hình Lan dưới làn nước tôi khẽ liếm bờ môi khô khốc rồi cũng bật cho mình 1 lon coca uống. Cái lạnh làm tôi bớt suy nghĩ linh tinh và nhớ ra là phải gọi điện về thông báo cho mọi người.

Chương 11(tiếp)

Tôi điện thoại cho bố Lan bảo hai cậu cháu đã đến nơi, rồi quay số về cho ông nội báo tin đã thượng lộ bình an. Xong mới nhớ ra không biết em đã đi tình nguyện về chưa tôi quay số về chỗ em vẫn hay nghe nhờ điện thoại(ngày ấy thì hay nghe nhờ điện thoại của hàng xóm mỗi lần nghe phải trả từ 1.5k đến 2k tùy theo từng nơi). Em đã về! Giọng e trong trẻo và tinh nghịch trong điện thoại như kéo tôi ra khỏi những ham muốn với cô cháu gái khiêu gợi. Em trách tôi sao không gửi mail hay để lại offmess gì cho em trên mạng. Tôi phải trình bày từ đầu đến cuối em mới hiểu và reo lên “Thế tối anh cho Lan qua đây chơi đi! Mà a xem xem cháu a thi ở đâu chưa?” Tôi giật mình vội mở cặp Lan xem tờ giấy báo thi của nó! Ngay gần nhà em! Tôi khẽ reo lên rồi báo với em qua điện thoại! Em cũng như reo lên với tôi vậy thì 2 cậu cháu a trưa thi xong vào nhà e ăn trưa nghỉ trưa rồi chiều thi tiếp. Tôi cũng gật gù tán thành rồi hẹn em tối sẽ cho Lan qua chơi.

Lan đã tắm xong đang tung tăng xuống gác, Lan cất giọng hỏi tôi đã điện về nhà cho bố mẹ Lan chưa, tôi gật đầu bảo rồi và dặn Lan tối nay sẽ qua nhà em của tôi chơi! Lan reo lên nhí nhảnh “Thật hả cậu! Chà tò mò quá! Nghe cậu kể nhiều rồi giờ mới có cơ hội diện kiến người đẹp”. Tôi ngượng ngùng bảo Lan đi nấu canh và bắc cơm đi còn tôi chạy ra mua mấy quả trứng vịt về tráng, chẳng mấy chốc bữa cơm đạm bạc cũng được dọn lên. Hai cậu cháu ngồi ăn vui vẻ bên nhau tôi thấy Lan nấu ăn khá phết. “Kiểu này làm dâu thửa sức rồi” tôi khẽ cười thầm.

Ăn uống xong tôi và Lan lên phòng tôi Lan lôi cuốn album ảnh của tôi ra giường nằm dài xỏa tóc mà xem, tôi với cái điều khiển bật cái dàn lên và chọn vài bản nhạc của BSB bật lên để 2 cậu cháu cùng nghe. Lan nằm trong góc giường cứ chốc chốc lại lăn ra chỉ vào album ảnh và hỏi từng người, rồi ngại lăn quá Lan gối lên đùi tôi mà vừa xem vừa hỏi. Chẳng mấy chốc Lan đã mệt nhoài và ngủ trên đùi tôi, tôi với cái điều khiển tắt đài rồi vuốt mái tóc dài của Lan cho Lan dễ ngủ hơn.

Chẳng mấy chốc Lan đã chìm sâu vào giấc ngủ chiếc ngực phập phồng lên xuống đều đặn dưới cái áo bằng vải mềm mặc ở nhà. Theo bầu ngực của Lan ánh mắt tôi trượt xuống eo rồi xóay vào cãi đũng quần cũng bằng vải mềm của nó. Từng đường cong của Lan ẩn hiện sau lớp quần áo khiến miệng tôi khô khốc, người bắt đầu nóng ran, từng hình ảnh trong những bộ phim trên mạng, từng tư thế được mô tả kỹ càng trong những câu truyện tôi vẫn đọc lần lượt hiện ra trong đầu tôi. Tôi liếm mép nhìn quanh, xóm vẫn vắng tanh, rèm cửa đã khép kín để nắng không rọi vào, chỉ còn tiếng ro ro của máy điều hòa ngay trên phía đầu tôi….

Chương 12

Bàn tay tôi run run vuốt mái tóc Lan rồi cúi xuống hôn nhẹ lên má, hơi thở Lan vẫn đều đều sau cánh mũi đang phập phồng, tay tôi bắt đầu luồn dần xuống dưới eo Lan khẽ kéo cái áo Lan lên để lộ ra chiếc quần chun Lan đang mặc. Lí trí tôi gần như mờ đi theo những cuốn truyện và bộ phim đang hiện ra trong đầu thì ánh mắt tôi vô tình nhìn thấy bức ảnh của e cười rạng rỡ trong cuốn album cháu tôi xem dở vứt ra giường.

Như có một luồng điện chạy dọc cơ thể tôi rụt vội tay lại, khẽ nâng đầu Lan thả xuống gối rồi chạy vội vào nhà tắm vặn nước xối xả vào cái cơ thể đang nóng bừng.. Tôi cố lấy vòi hoa sen xả những dòn nước lạnh toát và thân thể để dập tắt cái ham muốn đang trỗi dậy trong người.

Lau người thay quần áo tôi quay lại phòng chỉnh điều hòa to số lên một chút khẽ lấy cái vỏ chăn đắp ngang bụng Lan rồi khép cửa phòng đi ra, đôi mắt tôi cum cúp không dám nhìn vào cái gương mặt ngây thơ và kiều diễm ấy.

Qua phòng bố mẹ nằm tôi vắt tay lên trán tự rủa mình “Mình vừa định làm je thế này? Sao có thể khốn nạn đến thế! Chắc chắn Lan sẽ tỉnh và lúc đấy thì mọi thứ sụp đổ! Lan sẽ không đời nào cam chịu ở lại trong cái nhà này và bỏ đi ngay! Dù cho Lan có không biết gì về cái phố xá Hà Nội này! Và lúc đấy liệu rằng tôi có thể ngóc đầu lên được nữa không! Và cháu tôi sẽ ra sao nếu lạc ra ngòai đường phố đầy rẫy những kẻ cơ hội và đểu giả gấp trăm gấp nghìn lần tôi” tôi không dám nghĩ tiếp nữa, tự cảm thấy mình vẫn còn may mắn khi kịp thời ngăn cái cơn cuồng loạn của bản thân mình lại.

Trời về chiều! nắng cũng đã dịu hơn tôi vào phòng đã thấy Lan dậy ngồi soạn sách vở của Lan lên bàn tôi từ bao giờ, khẽ kéo cái rèm cho ánh nắng chiều hắt vào phòng xua đi cái không khí lạnh lẽo của điều hòa. Tôi nhắc nhở Lan những ngày này không lên ôn nhiều chỉ tập trung cho mình có tâm trạng thoải mái nhất, người ta dễ quên nhất là khi bị stress phải giữ cho mình luôn vui vẻ là được.

Tiếng xe máy dưới nhà và tiếng mở cổng, mẹ đã về! Tôi chạy xuống dắt xe và đỡ những túi thức ăn treo dọc hai bên xe của mẹ, cháu tôi cũng chạy xuống cất cao giọng chào mẹ tôi “Cháo chào bạ ạ” mẹ tôi cũng bỏ chiếc mũ vải vành rộng ra quẹt mồ hôi đang nhỏ tong tong trên hai bên thái dương “Lan đấy hả cháu! Lên luc trưa ah! Có mệt không! Cứ nghỉ ngơi đi tí bà làm cơm để chiêu đãi sĩ tử nhé!” Lan rối rít xua tay “Dạ không! Cháu không mệt đâu! Bà cứ đi nghỉ ngơi đi để đấy cháu làm cho” rồi không đợi mẹ tôi nói gì Lan nhanh nhẹn lấy thức ăn mang vào nhà làm cơm.

Mẹ tôi treo cái mũ lên cái cây treo đồ trong góc nhà rồi thả người xuống ghế “Khiếp trời nóng quá H đâu lấy mẹ chai nước xem nào! Mày thấy Lan con gái mà chăm chỉ việc nhà chưa! Sinh con trai đúng là chả được nhờ cái gì” mẹ tôi ngao ngán. Tôi cũng không lấy gì làm giận dỗi chạy vào tủ lấy cho mẹ bình nước lạnh rồi lại leo lên phòng bật nhạc và nhún nhảy để kệ cho mẹ và Lan nấu ăn.

6h tối mới thấy bố về, tôi và Lan ra chào bố rồi cả nhà quây quần ăn tối, bố hỏi chuyện ở nhà xem ông bà thế nào, họ mạc ra sao… tôi vừa ăn vừa từ tốn trả lời cho bố tôi. Rồi bố tôi quay sang hỏi chuyện Lan nó cũng líu lo kể việc được dạy kèm cẩn thận và tôi được bố mẹ Lan tin tưởng giao cho đi thi như nào. Xong bữa cơm ngồi nghỉ cho xuôi cơm cũng đã 7h tối, tôi và Lan sang nhà em chơi như đã hẹn.

Hai cậu cháu định lấy xe đạp ra thì mẹ tôi gọi với “Lấy xe máy mà đưa nó đi chứ xe đạp thế thì mấy giờ mới về” Tôi hí hửng dắt chiếc Spacy màu trắng sữa của mẹ ra ngòai rồi hai cậu cháu lên đường. Trời mùa hè tối có gió mát và dễ chịu hẳn Lan khẽ xõa tóc để tóc bay lòa xòa trong gió, ánh mắt luôn đảo qua hai bên đường nhìn ngắm các hàng quần áo và mỹ phẩm với vẻ thích thú và thèm thuồng. Qua cửa hàng nào đẹp cũng bảo “Thi xong cậu phải cho cháu vào đây ngay”. Đôi lúc cũng có những a chàng phóng xe vọt qua cố ngóai lại vào cặp chân trắng ngần mà thon thả của Lan đang gác lên cái để chân.

Tôi lái xe rẽ vào lối đi quen thuộc vào nhà em, em và đứa bạn cũng vừa ăn cơm xong, mặc bộ váy ở nhà e hớn hở chạy ra đón tôi. Tôi nhìn e lòng trào lên niềm thương cảm, e gầy đi hơn so với 1 tháng trước, nước da em hơi xạm đi vì nắng gió, đôi má bầu bĩnh hơi hóp lại nhưng đôi mắt e vẫn sáng ngời và lanh lợi sau cặp kính cận. Tôi giới thiệu hai người với nhau, vì cùng là những người thích họat động đòan nên chẳng mấy chốc em và Lan đã bám với nhau như sam nói chuyện rất hợp và cười rúc rich kể xấu tôi suốt. Tôi gãi đầu và làm mặt giận mỗi khi nghe được câu nào nói xấu nhưng trong lòng thì rất hạnh phúc, tôi chỉ ước ao mãi như thế này, em ở đây bên tôi, cháu cũng chẳng đi đâu với ai thế là đủ.

Ở bên em nhìn e nói cười, nhìn cái bóng hình thon nhỏ nhưng săn chắc của e khiến lòng tôi ấm áp lạ thường, những ham muốn tầm thường với cô cháu gái biến đi đâu cả. Tôi mới cảm nhận được giá trị của tình yêu đích thực và ham muốn tội lỗi khi đặt bên nhau Lan khác biệt như nào. Ham muốn khi tôi có với em là ham muốn được “yêu” em theo đúng nghĩa của nó và khi chỉ còn tôi với những đường cong khiêu gợi và khuôn mặt kiều diễm đấy lại là ham muốn sở hữu, chiếm đọat để được thỏa mãn.

Rồi những ngày thi cũng đến tôi và em ra sức đưa đón chăm sóc, soát lại bài mỗi khi một môn thi của cháu tôi kết thúc. Cháu tôi tỏ ra rất vui vẻ trong sự chăm sóc của tôi và em, Lan cười nói và luôn đi thi với một tâm trạng tốt nhất, có lẽ da phần là nhờ sự động viên và tâm lí của em. Thi cử xong tôi để em dẫn cháu đi thăm phố phường đi chọn mua quần áo, quà cáp. Mỗi khi 2 cái bóng 1 thấp 1 cao ríu rít cười đùa về đến cửa nhà em, tôi lại mình cười hạnh phúc ngắm nhìn. Có buổi trưa hai đứa mệt nhoài tựa vào lòng tôi ngủ ngon lành, em gối 1 bên đùi vòng tay ôm chặt lấy eo tôi ngủ còn cháu tôi cũng gỗi 1 bên đùi nhắm mắt chìm trong giấc ngủ.

Tôi ngồi im mà thấy êm đềm quá khẽ hôn lên cái khuôn mặt thùy mị và nết na của em, rồi nhìn sang gương mặt kiểu diễm và kiêu sa của cháu rồi vuốt nhẹ mái tóc dài óng ả. Tôi cứ ước giá như cái khoảnh khắc ấy được giữ mãi thì cuộc sống của tôi chắc phải khác đi nhiều lắm và đến bây giờ đây khi ngồi đánh những dòng chữ này tôi vẫn ước trong tiếng nhạc vang lên nhè nhẹ “Nếu có uớc muốn trong cuộc đời! hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại….”

Chương 13

Ngày tôi và em đưa cháu ra bến xe rồi cũng đến, chia tay mà tôi thấy e và cháu chả buồn tí nào vẫn ríu rít hẹn ngày lên, chắc em chắc mầm Lan đỗ rồi. Còn tôi thóang buồn vì không còn được hôn lên mái tóc ấy hàng ngày, không được nhìn bóng dáng yêu kiều ấy nữa tự nhiên thấy trống vắng lạ. Chiếc xe chở cháu đã khuất hẳn sau con đường bụi mờ mịt tôi mới quay lại ôm lấy cái eo tròn lẳn của em và đi về.

Hè gần qua và năm học mới cũng chuẩn bị bắt đầu, hôm trường nó dán kết quả thi tôi và em chen chúc trong cái nắng gay gắt và mồ hôi nhễ nhại lần tìm tên và số báo danh của nó. Chúng tôi hồi hộp dò theo từng cái tên Lan trùng cả tên lẫn họ! Cháu tôi đỗ! cả hai cười với nhau hạnh phúc nhưng cũng không có phần ngạc nhiên lắm vì cái đấy nằm trong dự tính của chúng tôi chỉ có cái ngòai dự tính là cháu tôi lọt vào top ten của trường.

Tin báo nhanh chóng bay thẳng từ bưu điện gần trường Lan về nhà! Tôi thấy Lan gào khản giọng trong cái điện thoại! rồi Lan hét lên “Cháu yêu cậu! Cháu yêu chị! Em yêu chị!” lẫn lộn hết cả lên. Tôi phì cười bảo đừng có phát rồ còn phải lên đây học bốn năm nữa mới là cử nhân được. Lan vẫn cười ha hả trong máy rồi bảo “Thôi cậu với chị đi chơi đi! Cháu phải gọi cho mọi người báo tin đây” tôi cũng mỉm cười cúp máy. Em đang đứng bên cạnh nhìn tôi cười lấp lánh “Lan mừng lắm phải không anh” tôi vòng tay xiết nhẹ e vào và nói “Còn phải nói nhưng không mừng bằng ngày a tán đổ e được đâu” e nhéo nhẹ vào mạng sườn tôi “Chỉ khéo nịnh thôi! Tán gái thì chẳng ai bằng được! cứ liệu hôn” tôi cười xòa và kéo e ra khỏi bưu điện.

Năm học mới của chúng tôi bắt đầu sớm hơn so với thời gian nhập học của trường nó. Em có sự thay đổi nho nhỏ là đứa bạn ở cùng đã chuyển ra ở riêng cùng với gia đình vừa mua nhà trên này nên e gọi đứa em họ về ở chung tên là Hồng cũng bằng tuổi em. Những lần qua nhà e chơi tôi cũng có gặp Hồng cô bé này có vẻ hơi nhút nhát, khuôn mặt đầy đặn và cũng khá là đẹp, mỗi tội hay hậu đậu và ăn nói kém nhiều khi cứ tưởng nó có vấn đề về mặt diễn đạt ngôn từ nên nói chuyện cùng thì rất là chán. Thế nên là các anh đến tán chỉ được vài hôm là mất tích hẳn. Tôi thì vì nể em nên cũng đôi khi nhẫn nại nói chuyện với nó mặc dù nhiều lúc chẳng hiểu nó nói gì thế nên nó cũng có vẻ quy tôi.

Học được gần tháng thì cháu tôi nhập học, tôi và em lại tất bật lo tìm chỗ trọ cho nó(bảo Lan ở nhà tôi Lan không thích vì thích được tự do một tí), tìm được chỗ trọ khá ưng y’ gần trường thì lại lo dọn dẹp lại phòng mua đồ đạc rồi chuyển đủ các thứ lỉnh kỉnh của Lan vào chỗ trọ. Lan ở cùng với hai đứa bạn cũng đỗ cùng trường đại học và học cùng cấp ba với Lan chỉ khác là học khác khoa.

Mọi việc xong xuôi, tôi em và bố Lan thở phào nhẹ nhõm. Bố Lan mời chúng tôi và 2 đứa ở trọ một bữa tiệc nhỏ để mừng tân sinh viên cũng như là lời cảm ơn dành cho tôi và em đã quan tâm chăm sóc cháu trong suốt thời gian vừa qua tất nhiên là mọi người vỗ tay tán thành.

Bố e gọi taxi đưa chúng tôi đến một nhà hàng khá sang trọng gần bờ hồ Hòan Kiếm, vừa bước vào cửa hơi máy lạnh đã phả ra làm chúng tôi thấy lạnh tóat dù trời bên ngòai đang nắng gắt. Hai cô gái cao ráo tóc ép thẳng mặc chiếc áo dài cách điệu màu đỏ khẽ cúi đầu chào chúng tôi. Bố Lan yêu cầu chọn một bàn riêng yên tĩnh một chút, anh nhân viên bồi bàn mặc chiếc áo gi lê bên ngoài chiếc áo trắng trông rất trang nhã và lịch sự cúi đàu mời chúng tôi ra bàn. Tôi và em thì không có gì là bỡ ngỡ trước những nhà hàng sang trọng như này, tôi thi thoảng vẫn được bố đưa đến những buổi tiệc còn lớn hơn tổ chức ở những nơi sang trọng hơn đây nhiều, còn em thì cũng chẳng lạ lẫm gì khi mà nhà e cũng có một nhà hàng khá lớn ở quê. Chỉ có cháu tôi và mấy đứa bạn cứ ngơ ngác nhìn ngó xung quanh một cách lạ lẫm và bỡ ngỡ.

Tôi bật cười vỗ bờ vai thon thả của Lan rồi nói “Này nhìn thẳng vào đường mà bước đi không người ta lại nghĩ là trộm chứ không phải khách bây giờ” Lan khẽ giật mình lườm tôi rồi xì 1 tiếng dài và chạy lên bám vào tay em “Cái ông cậu già khó tính!” em bật cười giòn tan “Khó tính mà dẻo mỏ lắm đấy” cháu tôi cũng cất tiếng cười trong trẻo rồi 2 chị em bá vai bá cổ nhau ngồi vào bàn.

Chiếc bàn tròn được phủ một tấm vải trắng tinh buông dài đến tận nền nhà, những chiếc ghế nỉ đỏ sang trọng được ngay ngắn đặt xung quanh trông nổi bật hẳn lên. Trên bàn là những chiếc cốc thủy tinh sạch sẽ đặt ngăn nắp bên trong cốc có những chiếc khăn giấy màu trắng xếp đẹp đẽ dặt vào. Một chồng bát sứ trắng tinh bóng lóang để giữa bàn bên cạnh là một hộp đũa với những chiếc đũa đen láy được bọc trong bìa trắng có in logo và địa chỉ của nhà hàng.

Chúng tôi lựa chỗ ngồi vào bàn, cháu tôi và bạn Lan vẫn thích thú cầm xem những chiếc đũa, nhún nhảy trên cái ghế nỉ rồi thi thoảng lén lút đưa mắt nhìn ra xung quanh. Anh bồi bàn một tay để trong lòng một tay vươn ra rất chuyên nghiệp và lịch sự đưa cái menu cho bố nó. Bố Lan cầm cái menu rồi đưa cho tôi bảo tôi gọi món, tôi chọn một vài món nhắm và mấy chai bia còn đâu để em, cháu và bọn bạn Lan chọn. Tiếng ríu rít của mấy đứa con gái lựa chọn món như đàn gà con bên gà mẹ buổi sáng sớm làm xua bớt đi cái không khí sang trọng và lạnh lẽo đang trùm lấy chúng tôi.

Chẳng mấy chốc bia, nước ngọt các món ăn nóng hổi đã được dọn ra, bố Lan tuyen bố lí do bữa tiệc, chúc mừng các tân sinh viên và cuối cùng cảm ơn tôi và em. Tất cả hào hứng nâng cốc chạm vào nhau, những tiếng leng keng của những cái ly kết hợp với những tiếng cười trong trẻo của mấy đứa con gái làm không khí rộn ràng hẳn. Mọi người bắt đầu ăn uống và cười đùa vui vẻ với nhau.

Giữa bữa ăn bố Lan rút ra một cái hộp quà nho nhỏ nhìn sang tôi và em nói “Thật sự là anh chị rất cảm ơn cậu, và em trong thời gian vừa qua đã giúp đỡ cho cháu Lan…” “phải gọi là cậu và mợ chứ bố” tiếng con cháu tôi tinh nghịch xen vào khiến bố Lan cũng bật cười và mặt e thì cúi gằm và đỏ nhừ lên. Tôi khẽ nạt “Yên nào! Đánh cho trận bây giờ” Lan nín cười cong cái bờ môi điệu đà đang bóng lừ lên vì mỡ. Bố Lan lườm Lan 1 cái rồi nói tiếp “Anh chị không biết nói gì nhưng có món quà nho nhỏ này tặng cho em còn H thì đấy là nghĩa vụ và trách nhiệm của nó rồi” nói xong a nháy mắt nhìn tôi.

Không ngờ đằng sau cái dáng vẻ thư sinh có phần hơi ngù ngờ của anh lại là một cái dầu tinh tế thế. Món quà cho em còn hơn cả trăm lần quà cho tôi, và nụ cười và sự tiếng cảm ơn bẽn lẽn của em chính là món quà đặc biệt mà a không biết vô tình hay hữu y’ dành cho tôi.

Con cháu tôi nhanh nhảu nói trong khi cái miệng vẫn đang nhồm nhòam “Đưa đây e mở cho” rồi không đợi em đồng y’ Lan giật lấy cái hộp rồi bóc dần ra, một chiếc đồng hồ kiểu dáng nữ nho nhỏ lấp lánh hiện ra sau lớp giấy bọc. Cháu tôi và mấy đứa bạn òa lên 1 tiếng rồi thố lên “Đẹp quá” rồi Lan kéo tay em và nói “Chị đưa tay đây em đeo cho nào!” em vừa cười mặt vừa đỏ vì xấu hổ và hạnh phúc chìa cánh tay nhỏ nhắn thon thả ra. Cháu tôi khẽ luồn chiếc đồng hồ vào và đóng khóa, một tiếng “tách” nho nhỏ vang lên, em khẽ rút tay lại giơ giơ lên cao, đưa đôi mắt sáng ngời đằng sau cặp kính nhìn ngắm.

Quả thật là chiếc đồng hồ rất hợp với em, ngay cả cái kích cỡ cũng vừa như in, tôi chắc a cũng phải quan sát tay em khá lâu mới có thể lựa chọn được chính xác như thế. Thầm đưa ánh mắt gật với anh và nâng cốc chúc mừng để xua đi cái cảm giác ngượng ngùng của em. Mọi người lại zooo 1 lần nữa trong những tiếng cốc chạm leng keng vào nhau….

Tiếng leng keng của những chiếc cốc chạm như tiếng chuông vào lớp của những tiết học trên giảng đường, và nó đúng là tiếng kẻng bước vào một cuộc sống mới của cháu tôi, một sinh viên thực thụ.

Cháu tôi nhanh chóng có được cái chức lớp trưởng nhờ điểm thi đầu vào và cái thành tích họat động đoàn chói lọi mà Lan có được từ thời cấp 3. Lan vui mừng thông báo tin này cho tôi và em, em tôi thì khỏi nói ủng hộ Lan hết mình rồi chia sẻ kinh nghiệm, hướng dẫn Lan thế nào để cho điều hành một tập thể tốt, làm thế nào để giữ được cái uy nghiêm mà vẫn mềm mỏng…. và rất nhiêu các thứ khác mà tôi không thể nhớ nổi hoặc là cố không nghe đến. Tôi chỉ khe khẽ lắc đầu ngán ngẩm “Thêm 1 cô cháu bôn-sê-vích nữa!”.

Với sự chỉ bảo tận tình của em, sự năng nổ của Lan và quan trọng nhất là cái dáng dấp yêu kiều, nụ cười gây chết người sau hàng răng trắng như ngọc ấy chỉ trong vòng hơn 1 tháng Lan đã có mặt trong ban chấp hành chi đòan trường của niên khóa mới. Và tất nhiên là Lan lại khoe, em lại hí hửng bảo ban còn tôi thì khỏi nói lại khẽ lắc đầu “Rồi cũng làm người của tập thể thôi! Khéo chả có thời gian mà ăn”. Tuy nghĩ thế nhưng tôi cũng vui vui vì dù sao bận rộn sẽ giúp Lan tránh khỏi những cái đuôi ngày một dày đặc trước cổng trường, cổng lớp thậm chí là cổng nhà của nó.

Một buổi sáng cuối tháng 10, trời vào thu tiết trời mát mẻ nhưng cũng dễ làm con người ta uể oải và mệt mỏi. Tôi đang nằm trên giường cố nằm ngủ thêm sau một đêm thức xem C1, chợt có tiếng chuông cửa reo dưới nhà. Liếc nhìn đồng hồ mới có 8h kém, ai mà vô duyên thế nhỉ? Chắc lại thu tiền điện tiền nước gì đó hoặc những người nhờ vả gì bố mẹ xin việc đây! Tôi bỏ qua vẫn cứ nằm ì trên giường hy vọng người ta chán sẽ bỏ cuộc mà về.

Nhưng hy vọng của tôi nhanh chóng bị dập tắt bằng những hồi chuông bấm gấp gáp và mạnh hơn, tôi vùng dậy khỏi chăn cau có lẩm nhẩm chửi thề rồi đi xuống nhà. Sàn cầu thang gỗ mát lạnh áp vào chân làm tôi thấy tỉnh ngủ hơn, với cái áo phông móc ở móc áo dưới nhà tôi mặc vội vào rồi lững thững ra cửa. Vừa mở khóa cửa vừa ngáp, tôi khẽ đẩy cánh cửa ra! Bên ngòai vắng hoe thi thoảng có người vội vã phóng xe qua vì đã quá giờ làm, tôi thò hẳn đầu ra ngòai qua cánh cửa sắt vừa mở nhìn ngó xung quanh! Vẫn chẳng có ma nào cả. “Chắc người ta bỏ đi hoặc là đứa nào trêu mình rồi! Bực quá mất cả giấc ngủ” tôi thầm nghĩ rồi quay người định đi vào nhà khóa cửa.

Đột nhiên có hai cái bóng lao tới tôi từ phía sau, mộg cái bóng thon nhỏ đã áp vào người tôi hai tay quàng qua cổ tôi như muốn nhảy hẳn lên lưng tôi, tôi cảm nhận rõ 2 bầu ngực săn chắc mềm mại đang áp vào lưng mình. Vừa quay đầu lại tôi đã thấy 1 cái miệng thơm tho áp vào má đặt một nụ hôn dài, chiếc lưỡi âm ấm khẽ quét nhẹ vào má rồi một tiếng reo lên “Chúc mừng sinh nhật anh!” tôi chưa kịp nói gì thì một cái bóng thon thả cao ráo khác cũng xông lên thơm nhẹ vào bên má còn lại và đặt vào tay tôi một bó hồng đỏ được buộc duy nhất bằng một sợi vải thắt nơ “Chúc mừng sinh nhật ông cậu già khó tính”.

Giây phút giật mình và ngỡ ngàng qua đi tôi quay đầu lại nhìn, em và cháu đang đứng mỗi người một bên tôi khuôn mặt rạng rỡ và khóai chí vì làm tôi bất ngờ. Cả 2 đều diện trên mình bộ váy xanh ôm sát lấy thân hình trên và khẽ xòa ra ở phía dưới. Tôi nhìn khuôn mặt đẹp dịu hiền, nết na đang hồng lên vì phấn khích,tóc em buông dài qua ngang vai, quay sang những đường cong khiêu gợi đang được bộ váy tôn lên, mái tóc búi cao để khoe ra cái cổ trắng ngần, khuôn mặt đẹp không tì vết của cô cháu gái cũng đang hớn hở nhìn tôi sung sướng. Tôi thấy bất ngờ và hạnh phúc quá liền vòng tay qua bờ eo của cả hai khẽ ôm nhẹ vào lòng và chẳng nói được gì chỉ biết nói “Sao đến không bảo trước thế! Chơi kiểu này là đau tim lắm đấy”.

Hai người tách khỏi vòng tay tôi rồi cười rúc rich “Cái này là kế hoạch của cháu anh đấy! Người nhà nhà anh đấy!” tôi mỉm cười hạnh phúc rồi bảo mọi người vào nhà, chợt em bảo tôi chờ tí rồi chạy ra ngòai gọi “Vào đi em!”, tôi nhìn theo em, hóa ra là cả Hồng cũng đi cùng. Hồng dắt xe vào và bẽn lẽn chào tôi “Em chào anh! Chúc anh sinh nhật vui vẻ” vừa kịp nói câu cám ơn trong ngỡ ngàng thì e đã lên tiếng “Hồng hôm nay nghỉ học ở nhà nên e rủ đến đây luôn cho vui”

Cả ba vào nhà chưa kịp yên vị em đã nói “Em cũng dặn bạn bè anh trưa nay đến đây rồi đấy! Thế nên anh tắm rửa chuẩn bị đón khách và nhận quà đi nhé! Em với Lan và Hồng sẽ làm đầu bếp cho anh hôm nay! Tiền công thì anh giữ lấy mà mua quà sinh nhật còn bọn em không có quà đâu” nói xong em và cháu lại rúc rich cười còn Hồng thì chỉ bẽn lẽn nhỏen miệng như tính cách của Hồng mọi ngày.

Quả là một sinh nhật đáng nhớ nhất trong đời tôi, tôi có em thùy mị dịu dàng nết na, có cháu gái kiều diễm kiêu sa ngây thơ trong sáng vừa nấu nướng vừa tíu tit như đôi sẻ non dưới nhà. Tôi ở trên nhà tắm rửa thật sạch, thu dọn phòng ốc kê lại bàn ghế trong phòng để có chỗ để đón mọi người.

Em và cháu đúng là người có thiên bẩm về tổ chức, chẳng mấy chốc khi nấu nướng gần xong thì bạn bè tôi cũng lục tục kéo đến, “Đông đủ quá” tôi thầm nghĩ và thấy muốn cảm ơn em một lần nữa. Bọn bạn kéo cả lên phòng tôi nhưng cứ di qua nhà bếp chúng nó lại sững người ra nhìn cháu tôi với ánh mắt lạ lẫm và si dại, lên đến cửa phòng thì cấu tôi mà thì thào “Ai thế” mắt thì nhắm nháy vào cô cháu gái của tôi. Cho đến khi những thằng cuối cùng vào phòng thì lưng tôi đã sưng tấy lên vì những cái cấu, tai tôi ù đi vì những tiếng thì thào và miệng khô khốc vì phải nói đi nói lại một câu “cháu tao”.

Thức ăn nóng hổi thơm phức dưới bàn tay nấu nướng của cháu và em được dọn lên trong sự thán phục của mấy đứa con gái và sự ngưỡng mộ của những thằng con trai, thật ra mà nói chúng nó cũng chẳng để y gì đến thức ăn mà cứ xóay ánh mắt ngây dại vào thân hình nảy nở của cháu tôi mỗi khi Lan bê đồ lên. Rồi thì bữa ăn cũng bắt đầu sau vài lời cảm ơn ngượng ngùng của tôi với mọi người. Tất cả vui vẻ ăn uống và cười đùa ầm ĩ, một không khí vô cùng sôi động và náo nhiệt trong căn phòng tôi. Những khuôn mặt rạng rỡ, những cú chạm cốc hết mình, những tiếng cười đùa vô tư trong sáng như một bản giao hưởng của tình bạn, tình yêu và tình ruột thịt. Tôi chưa bao giờ cười nhiều nói nhiều đến thế.

Tiệc gần tàn cũng là lúc những thằng con trai có tí men ngà ngà say và bắt đầu vượt qua sự ngại ngùng của bản thân để thể hiện mình. Những thằng bạn tôi mạnh dạn buông lời tán tỉnh cô cháu rồi thì từng thằng lấy đàn ra vừa chơi vừa hát như để chứng tỏ với người đẹp.

Nhưng khi cháu tôi cầm lấy cân đàn để bầu ngực căng tròn tựa lên thân đàn hai tay trắng trẻo ôm khẽ lấy cây đàn gương mặt kiều diễm khẽ cúi xuống, bờ môi cong cong hơi mím lại và bắt đầu đàn thì cả bọn lặng đi, tiếng đàn của người học nhạc nó thánh thót và thanh tao hơn so với những bàn tay thô kệch chỉ biết dập đàn theo những gam đàn học mót lẫn nhau. Rồi tiếng hát của em trong trẻo cất lên hòa với tiếng đàn của cháu tôi quyện lại như một tiết mục được dàn dựng kỹ lưỡng chứ không phải ngẫu hứng như bọn bạn tôi.

Tôi thấy gai ốc nổi đầy mình và phấn khích theo tiếng hát của em, tay khẽ đưa lên cao và tạo sóng, bọn bạn cũng giơ tay làm theo tôi. Khi tiếng hát của e lặng xuống và tiếng đàn của cháu dạo thêm vài nốt nhạc rồi dừng hẳn thì tiếng vố tay rầm rầm vang lên, tôi lao vào ôm chặt lấy em đang đỏ mặt vì sung sướng xen lẫn xấu hổ. Cháu tôi cũng khẽ buông đàn và khuôn mặt đỏ bừng bừng khi tất cả lũ con trai gọi tôi “Cậu ơi”.

Rồi tiệc cũng tàn khi mà sắp đến giờ bố mẹ tôi về, bọn con trai kê lại đồ, mấy đứa con gái giúp e và cháu dọn dẹp nhà cửa và lau qua phòng tôi. Những thằng bạn chào tôi nhưng mắt vẫn lưu luyến nhìn về phía sau lưng tôi, nơi cô cháu đang cùng em kỳ cọ lại gian bếp. Cuối cùng mọi người cũng về hết chỉ riêng em với cháu và Hồng ngồi lại với tôi một lúc nói chuyện cười đùa rồi cũng ra về. Tôi khẽ ôm em hôn lén lút lên đôi môi căng mọng như dâu chin của e khi cháu tôi và Hồng đang lúi húi trong nhà, chào tạm biệt mọi người mà tôi vẫn lâng lâng một cảm giác phấn khích vô cùng. Tôi nhảy chân sáo dọc theo cầu thang hát theo những câu hát mà e vừa hát bước lên phòng.

Nhìn những gói quà ai đó đã xếp ngăn nắp trên bàn học tôi mỉm cười tự nghĩ “Xem nào! Xem thu họach thế nào”, tôi khẽ bóc từng gói quà. Của cháu là 1 cái áo sơ mi trắng và lời chúc “Chúc cậu mỗi ngày bớt khó tính đi một tí” và một gương mặt cười tự vẽ ra. Tôi mỉm cười rồi bóc gói quà của em, một chiếc ví da e đã để sẵn hình của tôi và em chụp chung ở ngăn ngòai cùng “Hãy mang nó bên mình như tình cảm của e anh nhé!”, tôi lại cười lòng chợt nghĩ đến hôm nào bị rạch mất ví ở công viên. Rồi các món quà của bọn bạn thôi thì đủ loại nhưng nhiều nhất là tất chân, theo khẩu hiệu là dùng được, rẻ mà vẫn có quà của sinh viên nghèo. Chợt có một món quà bọc nho nhỏ cẩn thận được đặt riêng ở một góc bàn tách hẳn so với những món quà được xếp thày dãy bên này. Tôi tò mò với lấy nhẹ nhàng mở ra…(to be continue)

Món quà được mở ra, tôi thấy 1 chiếc khăn mùi xoa trắng có viền xanh phía ngòai. Ở giữa chiếc khăn mùi xoa logo của MU đội bong tôi yêu thích và số áo tôi hay mặc mỗi khi ra sân cùng đội bóng của lớp được thêu rất cẩn thận và tỉ mỉ. Tuy Chiếc logo không được tròn trịa cho lắm nhưng đủ để thấy người thêu đã bỏ khá nhiều công sức, “ai mà cầu kì thế nhỉ?” tôi tự hỏi và câu trả lời nằm ngay ở đáy hộp nơi có một chiếc thiếp tự làm nho nhỏ.

Chiếc thiếp được tự làm bởi bìa trắng và những nét vẽ trang trí bằng bút chì màu khá ngộ nghĩnh. Tôi mở thiếp ra bên trong có hai hang chữ ngay ngắn, nhìn nét chữ tôi biết là của con gái

Mừng sinh nhật anh vui vẻ

K‎y’ tên: Em Hồng

Tôi khẽ bật cười bởi lời lẽ ngu ngơ trong cái thiếp và thầm nghĩ “Thiếu mỗi CHXH CN Việt Nam là thành đơn mừng sinh nhật”. Nhưng cái suy nghĩ ấy cũng nhường chỗ cho thắc mắc “Sao Hồng lại cầu kì thế nhỉ? Phải điều tra mới được”

Hôm sau khi chở em đi dạo buổi tối tôi vu vơ hỏi “Thằng bạn anh mới được 1 đứa con gái tự thêu 1 cái khăn tặng thế có nghĩa gì em nhỉ? Nó nhờ a tư vấn nhưng a chẳng hiểu nên chưa dám tư vấn”. Em cười giòn tan “Bảo bạn anh nếu thích cô bé ấy thì tỏ tình đi! Chắc chắn 100% là cô bé ấy gật đấy” tôi cau mày “Thật không đấy! anh nói nghiêm túc chứ không đùa đâu đấy nhé” em cũng nghiêm mặt “Ơ em đùa làm gì em nói thật đấy chứ”. Tôi hơi cười hỏi “Thế em giải thích sao lại thế xem nào” em tiếp lời tôi “Con gái ấy! Nếu không có tình cảm cực kỳ đặc biệt thì không bao giờ tự làm những món qùa bằng công sức của chính mình để tặng đâu! Với lại con gái thì không bao giờ dám ngỏ lời trước cả chỉ biết bày tỏ tình cảm bằng sự quan tâm thầm kín và những món quà kiểu như thế thôi! Anh cứ bảo bạn anh nếu thích thì ngỏ lời đi chắc chắn là được còn nếu không thích thì cũng nên tìm cách nói thẳng để người ta biết”

Tôi giật mình “Hóa ra là Hồng thích tôi!” tự dưng tôi thấy hơi lo lo tôi nghĩ mình phải tìm cách để Hồng biết mình không có tình cảm gì với Hồng nhưng Hồng là e họ của em tôi sợ làm tổn thương Hồng. Lo lắng là thế nhưng trong lòng tôi một thằng con trai đã chứng kiến quá nhiều những kẻ hâm mộ e và cháu đôi khi phát ghen thì với việc biết có ai đó đang thầm hâm mộ yêu thích mình tự dưng bản thây thấy tự hào kinh khủng. Thế nên tôi cũng chẳng tìm cách nói cho Hồng biết là tôi không thích Hồng mà tôi cứ để yên có khi đôi khi còn ra vẻ quan tâm một tí để Fan của mình ngày một thần tượng mình hơn. Và không quá khó để tôi nhận ra ánh mắt của Hồng ngày một nồng nàn và si dại hơn mỗi khi tôi đến nhà chơi với em.

Năm đầu đại học của cháu tôi trôi đi khá yên ả, tôi luôn cố bảo vệ cháu trước sự tán tỉnh ngày một đông hơn của những kẻ si tình. Tối thứ bảy tôi đưa em qua chỗ cháu để cùng đi bộ dạo phố, ngày chủ nhật tôi lại chở cháu qua chỗ em để ăn uống và chơi bài. Những ngày lễ như 8-3 hay 14-2 thì chúng tôi tổ chức bán hoa vừa có thời gian bên nhau vừa được vui vẻ. Vào những dịp noel hay tết dương lịch chúng tôi thường có mặt ở bờ hồ để hòa vào dòng người đông đúc tận hưởng cái cảm giác nô nức. Hai bàn tay thon thả luôn nắm chặt lấy tay tôi để khỏi bị lạc giữa phố đông, còn tôi luôn cố giữ chặt để không ai có thể giật lấy khỏi tôi.

Ngày tháng cứ thế trôi đi như vậy, cho đến khi năm đầu tiên kết thúc cháu tôi vẫn chưa yêu ai nhờ sự bao bọc đầy toan tính của tôi. Mùa hè của cái nắng, cái gió của những bông hoa phượng đang bắt đầu hé nở trong bản giao hưởng của những chú ve sầu đã đến. Em của tôi lại nhẹ nhàng khoác lên mình chiếc áo xanh tình nguyện đã phai màu theo thời gian nhưng nhiệt huyết được mang cái sức nhỏ bé của mình để giúp đỡ những bản làng xa xôi dường như không hề phai trong em mà mãnh liệt hơn.

Xem tiếp: Không mong các bạn cảm thông, tôi chỉ mong các bạn hãy đọc những dòng hồi ký dưới đây để biết được quá khứ đầy tội lỗi của kẻ khốn nạn này… (Phần 5)

Bài Mới

Nổi Bật